Chương 20: (Vô Đề)

Lúc này, Tạ Cầm Vũ bật đèn pha, nháy theo tín hiệu: Hai ngắn, một dài, một ngắn.

Người trong chòi bảo vệ lập tức bước ra, đứng trước cổng lớn dùng ống nhòm quan sát kỹ biển số xe và người lái. Phản ứng của họ rất nhanh, chỉ một lát sau, ngay trước cổng đã tụ tập hơn chục người, ai nấy đều lăm lăm vũ khí thô sơ trong tay.

"Chuyện... chuyện gì vậy?" Tôi bất an hỏi, tay vô thức nắm chặt lấy tay Lưu Duệ.

Tạ Cầm Vũ nhìn qua gương chiếu hậu, giọng bình thản giải thích:

"Trước khi rời đi, tôi đã âm thầm dặn họ, nếu tôi không quay lại sau ba ngày thì phải đổi tín hiệu nhận dạng. Họ chỉ đang cảnh giác thôi."

Anh dừng xe lại, dặn chúng tôi ngồi yên trong xe rồi một mình mở cửa bước về phía cổng.

Người bên trong cổng nhận ra anh, có người còn vui mừng nhảy cẫng lên, vẫy tay rối rít. Không rõ họ trao đổi những gì, nhưng chỉ một lát sau, cánh cổng sắt nặng nề từ từ mở ra. Tạ Cầm Vũ quay lại xe, đưa chúng tôi tiến vào bên trong khu vực an toàn.

Chính giữa cổng lớn là một dãy phòng thí nghiệm thấp tầng, phía sau là khu ký túc xá nhân viên và một nhà kho lớn. Phần diện tích còn lại đều là nhà kính và ruộng rau, khắp nơi trải dài một màu xanh mướt mắt – thứ màu sắc của sự sống mà lâu lắm rồi tôi mới được thấy.

Chẳng trách lúc tôi định gói ghém hạt giống rau đem theo lại bị Tạ Cầm Vũ ngăn lại. Hóa ra anh đã chuẩn bị cả một "vựa lương thực" thế này rồi.

Xuống xe, Tạ Cầm Vũ giới thiệu chúng tôi với một người đàn ông trung niên có cái đầu hói bóng loáng nhưng vẻ mặt lại vô cùng phúc hậu.

"Đây là chú Hồ, chủ nông trường này."

Dáng chú Hồ mập mạp, nụ cười hiền lành khiến không khí căng thẳng nãy giờ dịu đi đôi chút. Chú Hồ có dáng người mập mạp, gương mặt tròn trịa, trạc ngũ tuần. Mỗi khi cười, đôi mắt ông híp lại thành một đường chỉ dài, trông vô cùng thân thiện. Nghe Tạ Cầm Vũ giới thiệu, ông liền xua tay cười xòa:

"Ôi dào, đến nước này rồi còn chủ với tớ gì nữa."

Sau khi Phùng Hạo tạm thời rời đi để lo liệu công việc, chú Hồ dẫn chúng tôi đi dạo một vòng quanh nông trường. Bên trong, mọi người đang cặm cụi làm cỏ, bón phân. Ánh nắng sớm vàng ươm rót xuống tấm lưng họ, khung cảnh yên bình ấy khiến tôi thoáng có ảo giác rằng thế giới ngoài kia vẫn chưa hề đảo điên vì tận thế.

"Trừ rau củ và trái cây ra thì cái gì bọn chú cũng thiếu cả. May mà có Tiểu Phùng và mấy đứa anh em, nếu không thì chắc cả đám đã phải liều mạng mò vào thành phố kiếm ăn rồi."

Chú Hồ kích động đến mức những thớ thịt trên gương mặt phúc hậu cũng rung lên bần bật:

"Giờ thì tốt rồi, mấy đứa còn mang theo nhiều thịt với gia súc gia cầm như vậy. Lũ trẻ ở đây lâu lắm rồi chưa biết mùi thịt là gì, nghe tin đứa nào đứa nấy mừng rơn, nhảy dựng cả lên."

Lưu Duệ nghe vậy thì cười toét cả miệng, nhưng so với đám trẻ con đang ngồi ngoan ngoãn bên cạnh với vẻ mặt tỉnh bơ, trông chú Hồ mới giống người đang hân hoan muốn nhảy cẫng lên nhất.

Làm quen với môi trường xung quanh xong, Phùng Hạo quay lại dẫn chúng tôi vào nhà ăn tập thể ở tầng một khu ký túc xá. Cả nhóm ngồi quây quần bên một chiếc bàn dài. Cách đó không xa, hai người phụ nữ vừa nhặt rau vừa rầm rì trò chuyện, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn về phía chúng tôi đầy tò mò.

Phùng Hạo nghiêm giọng, phá vỡ bầu không khí:

"Tạ Cầm Vũ, tôi buộc phải đi cứu những người mà Trương Thành Mẫn đã bắt đi. Mỗi ngày chậm trễ là họ càng thêm nguy hiểm. Tôi cần cậu cung cấp thông tin càng chi tiết càng tốt."

Tạ Cầm Vũ cầm giấy bút trên bàn lên, bắt đầu phác họa sơ đồ tòa nhà Bảo Tàng.

"Bảo Tàng có tổng cộng ba tầng, bốn lối ra vào. Cửa chính luôn có hai người canh gác, lại còn lắp cả hệ thống báo động. Ba lối còn lại, mỗi lối đều bố trí bốn người thay ca trực ngày đêm."

Ngòi bút của anh di chuyển thoăn thoắt trên mặt giấy:

"Chỗ đó sở hữu một hệ thống phát điện khá hoàn chỉnh nên hàng rào lưới điện tử luôn được bật 24/24. Ngoài ra, trên tầng thượng cũng có lính gác, ở đó còn được trang bị một kính viễn vọng độ phân giải cao để quan sát từ xa."

Phùng Hạo khoanh tay trước ngực, vẻ mặt trở nên cực kỳ nghiêm trọng. Nghe qua mô tả, an ninh của Bảo Tàng được canh phòng tầng tầng lớp lớp, kín kẽ như một pháo đài sắt. Muốn cứu người khỏi tay bọn chúng e là nhiệm vụ bất khả thi.

Tạ Cầm Vũ ngước mắt nhìn về phía Phùng Hạo, điềm nhiên nói:

"Nếu muốn cứu người với thương vong ít nhất, cũng không phải là không có cách. Tôi có thể quay lại đó lần nữa."

Tôi day day huyệt thái dương đang nhói lên, thốt:

"Cậu còn muốn quay lại hang ổ đó sao? Chúng ta không thể nghĩ cách khác được à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!