Lên đến tầng bốn... Hành lang càng lên cao càng sáng hơn một chút. Tuy nhiên, tất cả những vật tư còn dùng được trong các phòng mở cửa đều đã bị vét sạch, chúng tôi chẳng thu hoạch được gì thêm.
Cho đến khi bước chân lên đến tầng sáu, mùi xác thối quen thuộc bắt đầu lan nồng nặc trong không gian, xộc thẳng vào khứu giác.
Tôi dừng lại trước căn hộ số 602. Trên ổ khóa cánh cửa vẫn còn cắm nguyên một chùm chìa khóa.
Tôi và Tạ Cầm Vũ liếc nhìn nhau, sắc mặt anh lập tức trở nên nghiêm nghị.
"Để tôi mở cửa. Cậu nấp sau tường, quan sát tình hình đi."
Tạ Cầm Vũ cầm lấy chùm chìa khóa, giọng nói dứt khoát không cho phép phản bác.
Tôi ngoan ngoãn lùi lại, đứng nép sang phía bên kia khung cửa.
"Cạch" một tiếng khô khốc, chìa khóa xoay nhẹ. Cánh cửa mở ra dễ dàng. Ánh nắng rực rỡ từ trong phòng hắt ra hành lang tối tăm, tạo thành một lớp hào quang nhạt nhòa phủ lên nửa khuôn mặt nghiêng của Tạ Cầm Vũ.
Nhưng trong đôi mắt anh, tôi lại thấy rõ vẻ sững sờ. Anh đứng chôn chân tại chỗ, thậm chí không hề rút con dao găm trong tay ra thế thủ.
Tôi bước lại gần, lo lắng hỏi:
"Sao vậy?"
Tạ Cầm Vũ bất ngờ xoay người lại, dùng tấm lưng rộng của mình chắn ngang tầm nhìn, không cho tôi nhìn vào trong nhà.
"Cảnh tượng bên trong có thể hơi... khó chấp nhận. Cậu chuẩn bị tâm lý đi."
Mùi hôi thối nồng nặc lúc này đã xộc thẳng vào mũi khiến dạ dày tôi quặn lên. Tôi ngẩng đầu nhìn Tạ Cầm Vũ, thấy cơ mặt anh căng chặt, ánh mắt vô cùng phức tạp. Tôi nhẹ nhàng đẩy tay anh ra, giọng kiên định:
"Không sao đâu."
Cấu trúc căn hộ ở tòa sáu khác với tòa chín của tôi. Vừa mở cửa đã có thể nhìn thấy phòng khách và phòng ăn rộng rãi thông nhau, nối liền với một chiếc ban công lớn ngập nắng.
Nhưng thứ nổi bật nhất, đập vào mắt tôi lúc này, lại là một thi thể đang treo lủng lẳng trên giá phơi đồ ở góc ban công, đung đưa nhè nhẹ theo gió.
Rèm cửa ban công buông rủ xuống vừa khéo che đi xác chết, đó là lý do vì sao khi đứng quan sát từ tầng trên, tôi đã không thể nhìn thấy vị trí này.
Tôi hít sâu một hơi khí lạnh, cố gắng giữ bình tĩnh. Nhìn dáng người và trang phục, đó có lẽ là một người phụ nữ gầy gò.
Thi thể đã phân hủy nghiêm trọng. Phần da thịt lộ ra ngoài lớp quần áo lốm đốm những mảng đỏ và xanh lục hoại tử, dòi bọ lúc nhúc bò khắp nơi. Nội tạng đã rơi ra khỏi ổ bụng, những mô mềm còn lại hầu hết đã hóa lỏng, nhỏ giọt chậm rãi, tí tách xuống sàn ban công.
Tôi cố kìm nén cơn buồn nôn đang dâng lên tận cổ họng, quay đầu đi chỗ khác. Ánh mắt tôi vô tình chạm vào bức ảnh gia đình đặt trên kệ giày gần cửa ra vào.
Trong ảnh là một gia đình bốn người hạnh phúc, và còn có cả chú chó Border Collie tên Vạn Tử kia nữa.
"Vậy thì người treo cổ ngoài kia... chính là cô giáo trung niên đó."
Tôi lẩm bẩm, cổ họng nghẹn ắng.
"Chết được gần một tháng rồi."
Giọng Tạ Cầm Vũ vang lên khô khốc.
Tôi cố giữ cho giọng mình không run rẩy, nhưng trong lòng trào lên nỗi xót xa. Tại sao? Sao lại ra nông nỗi này? Chỉ cần cố gắng thêm một thời gian ngắn nữa thôi... Ít nhất thì nhóm của Trương Thành Mẫn cũng sắp có kế hoạch rời đi, bà ấy hoàn toàn có cơ hội được sống tiếp.
Tạ Cầm Vũ để tôi đứng đó, còn anh đi vào các phòng khác xem xét. Một lát sau anh quay lại, lắc đầu. Tất cả đều trống rỗng, kể cả nhà bếp.
Chỉ còn lại phòng làm việc là gần như chưa bị động tới.
Căn phòng này vừa nhìn đã biết là không gian riêng của một giáo viên. Ba bức tường đều là giá sách cao chạm trần, bên trong đầy ắp sách văn học và tài liệu tham khảo giảng dạy. Trên chiếc bàn làm việc đặt cạnh cửa sổ còn có một quyển sổ tay, gió lùa vào khiến những trang giấy lật phần phật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!