Chương 18: (Vô Đề)

"Sao ngay cả cái này cậu cũng biết vậy?"

"Lúc học đại học, tôi học chuyên ngành phát triển hệ thống nhúng, sau này mới chuyển sang nghiên cứu sâu về thuật toán thôi, nên mấy thứ phần cứng này cũng nắm được sơ sơ."

Tôi ngây người nhìn anh. Tôi nghĩ ánh mắt mình lúc đó chắc hẳn trông ngốc nghếch lắm.

Anh bật cười khẽ, rồi lại tiếp tục kiên nhẫn hướng dẫn tôi thiết lập một đống tham số loằng ngoằng, phức tạp bên trong hộp điện.

Tôi bỗng nhớ ra chuyện cũ, buột miệng hỏi:

"Hệ thống điện mặt trời nhà tôi bị nhảy aptomat lần trước là do cậu làm à?"

Cầm Vũ nghiêng đầu, vẻ mặt vô tội:

"Không phải, oan cho tôi quá rồi. Rõ ràng là do trời mưa mà."

Nghĩ một lúc, anh lại thản nhiên bổ sung:

"Nhưng mà nếu hôm đó không bị rò điện do mưa, thì chắc tôi cũng sẽ nghĩ cách làm nó trục trặc theo kiểu khác thôi."

"Cậu... có thể không cần thành thật đến mức như vậy đâu."

Anh nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm:

"Nếu tôi nói là tôi chưa từng có ý định phá hoại hệ thống phát điện của các cậu, cậu có tin không?"

"Hoàn toàn không tin." Tôi lắc đầu thật mạnh, rồi bồi thêm một câu, "Nhưng cậu cũng đâu giống kiểu người hay nói thật."

Anh đưa một tay lên trán, cười khổ:

"Ban đầu phải lừa các cậu cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi. Lúc đó tôi không chắc liệu các cậu có chịu giúp mình hay không."

Tôi suy nghĩ một chút rồi cũng thành thật đáp lại:

"Nếu cậu trực tiếp tới gõ cửa nhờ vả, thì chắc chắn tụi tôi cũng sẽ không liều lĩnh mà giúp cậu đâu."

Chúng tôi nhìn nhau, rồi cùng bật cười. Sự căng thẳng và đề phòng bấy lâu dường như tan biến theo tiếng cười ấy.

"Vậy là hòa rồi nhé."

Nói xong, nụ cười trên mặt Tạ Cầm Vũ bỗng chững lại. Anh hạ giọng, nghiêm túc:

"Thật ra, cậu có thể tin tôi."

Tôi ngẩng đầu lên, thấy anh đang mím môi, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi, trong đáy mắt dường như còn thoáng chút căng thẳng hiếm thấy.

"Hiếm thấy thật đấy."

"Ừ, biết rồi mà."

Tôi cúi đầu nhấn nút xác nhận trên màn hình tủ điện, khóe môi vô thức cong lên. Lạ thật. Rõ ràng Tạ Cầm Vũ trông bề ngoài thì cợt nhả, lười biếng, chẳng có chút gì gọi là đáng tin cậy. Vậy mà không hiểu sao, tôi lại dễ dàng tin tưởng cậu ta đến vậy.

Ngày hôm sau, khi trời vừa tạnh mưa, chúng tôi bắt đầu xuất phát.

Suốt một ngày một đêm dẫn nước, tầng hầm B1 lúc này đã ngập đến ngang bắp chân. Chúng tôi đã điều chỉnh sẵn bộ đóng cửa tự động của cửa chống cháy tầng hầm, sau đó bật toàn bộ hệ thống chiếu sáng vừa dựng lên.

Vừa bật công tắc, ánh sáng chói lòa bùng lên suýt nữa làm tôi mù mắt. Tôi nheo mắt lại, cố chịu đựng cường độ sáng khủng khiếp ấy, nhanh chóng đặt toàn bộ số than không khói đang cháy rực vào hành lang giữa tầng hầm, sau đó mở van xả hết các bình chữa cháy CO2 ra.

Âm thanh xì xì chói tai phát ra khi xả bình cứu hỏa không hề nhỏ, đám thây ma đang lang thang trong gara lập tức bị kích động, dồn hết về phía cửa chống cháy, điên cuồng đập mạnh vào đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!