Chương 15: (Vô Đề)

Lưu Duệ đi phía sau sốt ruột đến mức chỉ muốn lao lên bịt miệng anh lại bằng băng dính, nhưng ngặt nỗi trên lưng đang đeo ba lô nặng trịch nên chẳng thể nào đuổi kịp bước chân phăm phăm của Phùng Hạo.

Cầu thang u tối lập tức tràn ngập tiếng cười nói ồn ào, xua tan đi sự u ám chết chóc. Tôi đi bên cạnh cũng bật cười đến chảy cả nước mắt. Trong khoảnh khắc này, nhìn những người bạn quanh mình, tôi chợt thấy lòng nhẹ nhõm vô cùng. Mọi người đều còn sống, thật tốt quá.

Sau khi đặt Tạ Cầm Vũ nằm yên vị trên giường, Lưu Duệ liền hăng hái dẫn Phùng Hạo đi một vòng xem xét cấu trúc căn hộ để bố trí phòng thủ. Trong phòng ngủ lúc này chỉ còn lại tôi và Tạ Cầm Vũ.

Anh nằm trên giường, tiếp tục nhắm nghiền mắt giả vờ chết. Tôi buồn cười kéo nhẹ tay áo anh:

"Không phải cậu kêu đói sao? Muốn ăn gì nào?"

Tạ Cầm Vũ lập tức mở mắt, đáp lại bằng giọng đầy ngạc nhiên pha lẫn vui mừng:

"Thật sự được chọn món hả? Vậy tôi muốn ăn..."

Tôi bật cười, tàn nhẫn ngắt lời anh:

"Không được chọn đâu nha. Cậu làm gì có quyền lựa chọn."

Anh thở dài một hơi thườn thượt, vẻ mặt đầy cam chịu. Rõ ràng là cô đang cố tình trả thù tôi chuyện ban nãy chứ gì.

Tôi đứng dậy, kéo rèm cửa sổ lại cho kín đáo rồi quay sang điều chỉnh độ cao của gối để anh nằm thoải mái hơn. Trước khi rời khỏi phòng, tôi ngoái đầu lại dặn dò:

"Đừng có tự ý tăng tốc độ truyền dịch nữa nhé. Nhỡ đâu xảy ra chuyện gì bọn tôi ở ngoài không nghe thấy thì sao?"

Tạ Cầm Vũ chỉ biết cười bất đắc dĩ, nằm đó khẽ gật đầu ngoan ngoãn. Tôi thầm nghĩ, chàng trai trẻ này thông minh là thế, liệu có phải tiêm thuốc mê nhiều quá nên bắt đầu ngớ ngẩn rồi chăng?

Khi tôi nấu nướng xong xuôi và bày biện hết đồ ăn lên bàn, chợt phát hiện Lưu Duệ và Phùng Hạo đang lén lút liếc nhau thì thầm to nhỏ gì đó.

"Quả nhiên em nói đúng thật, lúc Tiểu Hạ tập trung nấu ăn là không nghe thấy gì hết..."

Làm ơn đi, hai người đừng có nói chuyện riêng mà nói to như thế có được không? Tôi giả vờ không nghe thấy, múc một bát cháo nóng hổi rồi đặt thêm bát trứng hấp mềm mịn cùng phần rau xanh đã gắp sẵn lên khay.

Thấy tôi bưng khay đồ ăn bước ra khỏi bếp, Phùng Hạo liền chủ động đứng dậy, vồn vã:

"Tiểu Hạ, hai người ăn trước đi, để tôi mang vào cho cậu ấy."

Tôi nhìn xuống bát cháo của Phùng Hạo, anh ta chỉ với ba miếng vàm lớn đã húp sạch bách, tốc độ nhanh đến mức như thể trong bát chưa từng tồn tại hạt cơm nào. Tôi im lặng mất một lúc, trong đầu hiện lên viễn cảnh kinh hoàng.

Thôi bỏ đi anh Hạo, với cái kiểu "tốc chiến tốc thắng" thô bạo này của anh, tôi cảm giác anh sẽ đút cho Tạ Cầm Vũ nghẹn đến chết luôn đấy.

Lưu Duệ đang cắn đầu đũa, thấy tình hình không ổn liền làm bộ ho khan hai tiếng đầy kịch tính:

"Khụ khụ... Anh Hạo, tụi mình ăn trước đi, để nó tự lo."

Phùng Hạo còn định nói gì đó tỏ ý nhiệt tình, nhưng đã bị Lưu Duệ dùng ánh mắt kiên quyết ngăn lại. Tôi trừng mắt lườm Lưu Duệ một cái thay cho lời cảnh cáo rồi đi thẳng vào phòng ngủ.

Trong phòng ngủ khá tối, không khí vẫn phảng phất mùi thuốc sát trùng đặc trưng. Túi truyền dịch đã được thay mới, căng phồng thuốc. Hơi thở của Tạ Cầm Vũ nghe có vẻ nặng nề, trông như anh đang ngủ rất say.

Tôi nhẹ nhàng đặt khay đồ ăn lên tủ đầu giường, cúi người quan sát anh. Tạ Cầm Vũ cau chặt mày, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng lạnh toát. Có lẽ tôi đắp chăn cho anh kín quá rồi chăng?

Tôi còn đang do dự có nên gọi anh dậy không thì thấy anh đột nhiên nhấc cánh tay trái đang cắm kim truyền dịch lên, khó nhọc định chạm vào cánh tay phải đang bị thương.

Tôi hoảng hốt vội vàng đè tay anh xuống, quát khẽ:

"Tạ Cầm Vũ!"

Lúc này anh mới giật mình tỉnh hẳn, ngơ ngác nhìn tôi vài giây rồi cất giọng khàn khàn:

"Tôi... đói rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!