Cậu ấy cẩn thận đỡ Tạ Cầm Vũ nằm hẳn xuống sàn, kéo tay áo bên phải của anh lên. Tôi nghiêng người nhìn sang, đập vào mắt là một mảng máu thịt be bét, vết thương to cỡ nắm tay, máu tươi vẫn không ngừng rỉ ra.
"Anh ấy bị mất máu quá nhiều nên mới rơi vào trạng thái sốc. Tao phải cầm máu ngay lập tức."
Ngón tay Lưu Duệ hơi run lên, nhưng động tác lại vô cùng dứt khoát. Khử trùng, băng bó, cố định vết thương, từng bước đều rất bài bản, chuyên nghiệp. Trong lúc thao tác, cậu ấy dặn tôi:
"Người kia chắc bị tai nạn xe, có lẽ là chấn động não mức độ trung bình. Mày qua thử xem có đánh thức được không?"
Tôi gật đầu, lập tức chạy tới vỗ mạnh vào vai người đàn ông lạ mặt kia, ghé sát tai anh ta hét lớn. Anh ta nhíu mày, chậm rãi mở mắt, phải mất vài giây tròng mắt mới có tiêu cự, dần dần tỉnh táo lại:
"Cô là ai? Đây là đâu?"
Tôi không trả lời câu hỏi của anh ta, bàn tay siết chặt cây nỏ, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào mặt đối phương:
"Phải là tôi hỏi anh mới đúng."
"Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Tạ Cầm Vũ lại trúng đạn?"
Anh ta vẫn chưa thể ngồi dậy nổi, hai tay ôm chặt lấy đầu vẻ đau đớn:
"Tôi không biết."
Lưu Duệ quay sang nhìn anh ta, nói vọng lại:
"Không sao, nghỉ ngơi một lát là ổn. Giờ chuyện đau đầu nhất là vết thương của Tạ Cầm Vũ. Tao chỉ có thể cầm máu tạm thời, còn xử lý vết đạn thì tao không biết làm."
Giọng Lưu Duệ bắt đầu run rẩy. Tôi bước lại gần mới phát hiện trán cậu ấy đã ướt đẫm mồ hôi lạnh vì lo lắng.
"Vết thương do súng, tao thấy trên tivi toàn là lấy đạn ra, khử trùng rồi khâu lại là xong mà. Thiếu cái gì sao?" – Tôi sốt ruột hỏi.
Lưu Duệ lắc đầu, ngữ điệu đã bắt đầu lộ rõ vẻ hoảng loạn:
"Không đơn giản vậy đâu. Vết thương do súng sẽ tạo ra hiệu ứng khoang rỗng. Vết thương to thế này, anh ấy sẽ chảy máu không ngừng, nhiễm trùng rồi mất mạng. Nhưng chúng ta không có thuốc mê, không có dao mổ, càng không có kháng sinh."
"Có."
Người đàn ông lạ bỗng nhiên ngẩng lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào chúng tôi:
"Trên xe có."
Tôi và Lưu Duệ như chết lặng, đồng loạt quay đầu nhìn anh ta. Anh ta không để tôi kịp ngẩn người, liền nhét cây nỏ đang nằm dưới đất vào tay tôi:
"Giúp tôi yểm trợ, tôi lên xe lấy."
Cơ thể anh ta vẫn còn lảo đảo đứng không vững, nhưng giọng nói lại vô cùng chắc chắn:
"Những thứ các cô cần, trong xe đều có cả."
Anh ta nhanh chóng gom đủ trang bị bảo hộ của chúng tôi để ở cửa gara, mặc lên người rồi quay sang dặn dò tôi:
"Cô cứ ở yên trong phòng chữa cháy, nhớ đừng để lũ thây ma tiến lại gần chỗ tôi."
Sau khi ra hiệu bằng một cái gật đầu, anh ta lập tức mở cửa và lao vụt về phía chiếc xe địa hình. Ngay khoảnh khắc anh ta lao ra, tôi đã nhìn thấy mấy con thây ma phía xa như bừng tỉnh, lập tức mở mắt, lao thẳng về hướng chiếc xe. Tôi nhanh chóng nâng nỏ, nhắm vào con gần nhất rồi liên tiếp bắn hạ thêm năm tên nữa.
Cuối cùng anh ta cũng leo được vào ghế phụ, đóng sập cửa xe lại. Qua lớp kính chắn gió, anh ta giơ tay ra hiệu OK với tôi.
Tôi lập tức đóng cửa phòng chữa cháy lại. Tranh thủ lúc anh ta đang lục tìm dụng cụ, tôi vội vàng nạp lại tên cho nỏ. Đây là loại nỏ bắn liên tiếp sáu phát, điều đó có nghĩa là chúng tôi chỉ có tổng cộng 12 phát tên để tranh thủ lấy đồ. Lũ thây ma xung quanh sau cơn náo động đã dần đứng yên tại chỗ. Chúng tôi vẫn còn cơ hội.
Chưa đầy bao lâu sau, người trong xe đã ra hiệu với tôi lần nữa. Anh ta cẩn thận đẩy cửa bước ra. Nhưng vừa đặt chân xuống đất thì hai con thây ma gần xe đột nhiên mở bừng mắt. Tôi lập tức bóp cò, hai mũi tên xé gió lao đi, khiến hai con quái vật gục xuống ngay tại chỗ. Nhưng chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, hơn mười con thây ma khác ở gần đó cũng đồng loạt bừng tỉnh, đôi mắt trắng dã mở trừng trừng lao thẳng về phía tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!