Chương 11: (Vô Đề)

Quả nhiên là ả! Cư dân phòng 1601 tòa 4

- kẻ từng nhẫn tâm đề nghị ném chú chó Border Collie ra ngoài làm mồi nhử thây ma để tranh thủ đi cướp vật tư.

Nửa năm trước, ảnh đại diện của ả vẫn là ảnh selfie. Người phụ nữ này mở một tiệm thẩm mỹ, thỉnh thoảng còn vào nhóm chat để chèo kéo khách hàng. Còn Trương Thành Mẫn chính là chồng của ả, chủ một quán trà trong trung tâm thương mại đối diện, nghe đồn có quan hệ xã hội cực kỳ phức tạp.

Tôi nhìn đăm đăm về phía ban công phòng 1601 tòa 4. Chắc chắn bọn họ đã chú ý đến chúng tôi từ lâu rồi.

Căn hộ áp mái của chúng tôi quá nổi bật với hệ thống tấm quang năng phủ kín. Hơn nữa, trước đó Tạ Cẩm Vũ từng di chuyển qua lại giữa hai ban công. Nếu tầng 16 tòa 4 có ý đồ quan sát, hẳn mọi hành tung của chúng tôi đều đã lọt vào tầm ngắm của họ.

Lưu Duệ run rẩy, đôi môi mấp máy:

"Nếu họ phát hiện ra bọn mình có vật tư mà lại không chịu treo cờ quy thuận, có khi nào họ sẽ giết thẳng tay không? Hay là... bọn mình cũng treo cờ đi?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, kiên quyết:

"Họ không phải người tốt. Một người bảo hộ thực sự sẽ không bao giờ lấy cái chết ra để uy h**p những kẻ đang ở bước đường cùng. Bọn mình tuyệt đối không được đi theo họ."

Lưu Duệ cúi gằm mặt, vẻ bất lực hiện rõ:

"Thế thì bọn mình phải làm sao bây giờ?"

Rồi nó ngẩng lên hỏi tôi:

"Mày có tin Tạ Cầm Vũ không?"

Dù chúng tôi chỉ mới gặp gỡ vài lần, hơn nữa anh ta từng bày mưu tính kế với chúng tôi, tâm cơ thâm sâu và cực giỏi che giấu. Nhưng trực giác mách bảo tôi rất rõ, bản chất anh ta là một người tốt.

"Tao sẽ chọn tin tưởng anh ta."

Trong vài tiếng đồng hồ tiếp theo, nhóm người đó lần lượt di tản cư dân trong từng tòa nhà. Chúng tôi vẫn nép sát sau cánh cửa chống trộm, căng tai dõi theo mọi động tĩnh bên ngoài hành lang.

Khoảng 3 giờ chiều, bọn họ đã tiếp cận đến các tầng giữa của tòa 9. Qua lớp cửa dày, chúng tôi loáng thoáng nghe được cuộc trò chuyện.

Giọng Trương Thành Mẫn vang lên:

"Tiểu Hướng, tòa này không có ai sao?"

Tạ Cầm Vũ không trả lời ngay mà khựng lại một lát, sau đó bình thản đáp:

"Vẫn có người. Trừ hai con thây ma ở tầng 7 ra, trên tầng thượng còn có hai người nữa."

Nghe thấy câu trả lời của Tạ Cầm Vũ, đầu óc tôi như tê dại đi. Cảm giác như có một con rắn độc lạnh toát đang trườn dọc theo sống lưng.

"Thật không?" – Giọng Trương Thành Mẫn đầy vẻ kích động."Đúng vậy, là hai bà già."

Giọng Tạ Cầm Vũ bình thản, lạnh băng, không mảy may gợn chút dao động cảm xúc nào.

Trương Thành Mẫn vừa cười khẩy một tiếng thì giọng nói của Tạ Cầm Vũ lại vang lên trong hành lang tĩnh mịch:

"Nói chính xác hơn thì là hai cái xác đàn bà đã bị tôi giết từ mấy hôm trước."

Trương Thành Mẫn tặc lưỡi mấy cái, giọng điệu nghe ra vẻ tiếc rẻ:

"Ôi chao, sao cậu lại giết họ làm gì?"

Tạ Cầm Vũ vẫn giữ nguyên chất giọng lạnh lùng, vô cảm:

"Bọn họ không chịu nghe lời, lại còn muốn đánh lén tôi, đương nhiên tôi phải giết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!