Người đàn ông này không giống một kỹ sư thiết kế game đơn thuần, mà giống một Game Master
- kẻ điều khiển cuộc chơi hơn. Anh ta coi tôi và Lưu Duệ như những quân cờ NPC, lạnh lùng sắp đặt chúng tôi vào đúng vị trí cần thiết trên bàn cờ sinh tử của mình.
Nếu không phải vậy thì tại sao mỗi câu nói, mỗi yêu cầu anh ta đưa ra đều hợp lý và hiển nhiên đến mức khiến tôi và Lưu Duệ không thể tìm được lý do để từ chối?
Sự giác ngộ muộn màng này khiến sống lưng tôi lạnh toát. Đứng ở cửa, tim tôi đập dồn dập, đầu óc trống rỗng trong giây lát. Dù mục đích của anh ta là tốt hay xấu, thì sự thật là tôi đã bị dắt mũi. Nhưng trớ trêu thay, chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục đi theo kế hoạch của anh ta.
Rất nhanh sau đó, chúng tôi răm rắp làm theo chỉ dẫn, mở khóa các căn hộ trống trong tòa nhà, lục soát một lượt rồi gom tất cả vật tư hữu dụng chuyển về tập kết tại phòng 902.
Khi công việc thu dọn hoàn tất, phía chân trời xa xa đã bắt đầu ửng lên ánh sáng yếu ớt của bình minh. Thời gian chẳng còn lại bao nhiêu.
Tôi đưa gói bột hồng khúc cho Lưu Duệ, cậu ấy phụ trách nhiệm vụ pha chế ra máu giả. Nhân lúc đó, tôi vội lấy bộ dụng cụ trang điểm ra, bắt đầu hóa trang cho Tạ Cầm Vũ.
Dưới bàn tay của tôi, gương mặt điển trai của anh ta dần hiện lên những mảng bầm tím ghê người, những vết dao chém giả được vẽ lên da thịt trông sống động y như thật. Hốc mắt anh ta cũng được tôi tô thành một mảng thâm đen, tiều tụy.
Tôi cúi sát xuống, khom người tỉ mỉ vẽ thêm một vết thương rỉ máu trên trán anh ta. Khoảng cách quá gần khiến tôi hơi ngượng ngập, vô thức dịch nhẹ người về phía sau.
Có lẽ để xua bớt bầu không khí gượng gạo, anh ta bỗng mở miệng hỏi:
"Tôi đã năm ngày chưa gội đầu rồi, có phải mùi rất khó ngửi không?"
Tôi im lặng, vốn chẳng muốn đôi co hay trò chuyện với kẻ đầy mưu mô này, nhưng vẫn gắng gượng trả lời cho qua chuyện:
"Mùi xác thối ở đây quá nặng, lấn át hết rồi, những thứ khác tôi không ngửi thấy."
Anh ta khẽ bật cười, tiếng cười trầm thấp vang lên rồi tắt lịm. Anh ta không nói gì thêm, lại nhắm mắt phó mặc gương mặt cho tôi tiếp tục hóa trang.
Không gian rơi vào tĩnh lặng, tựa như thời gian đã trôi qua rất lâu. Bất chợt, anh ta mở bừng mắt, ánh nhìn sắc bén chiếu thẳng vào tôi. Tôi giật mình, vội vã lảng tránh ánh mắt ấy.
"Cậu đang nghi ngờ tôi?"
Nghe như một câu hỏi, nhưng ngữ khí lại chắc chắn như một lời khẳng định. Rõ ràng anh ta không cần tôi trả lời.
Tay tôi run bắn lên, cây cọ trang điểm tuột khỏi ngón tay, rơi xuống đất rồi lăn lóc đến bên chân anh ta. Anh ta bình thản cúi xuống, nhặt cây cọ lên rồi đưa lại cho tôi."Là tôi. Cậu không nghi ngờ nhầm đâu. Quả thực, tôi đã để ý đến hai người từ sớm rồi."
Tôi đón lấy đồ vật trong tay anh ta, vì chẳng thể nào đoán nổi tâm tư sâu cạn của con người này nên không dám ho he nửa lời.
"Ài, cuối cùng cũng bị cậu nhìn thấu rồi."
Thấy tôi im lặng, anh ta lại bày ra cái vẻ như được an ủi, cũng chẳng buồn che giấu nữa. Tôi nín thở, cố tình ấn mạnh đầu cọ lên mặt anh ta để trút giận.
Anh ta nhăn mặt, ngửa người ra sau vì đau, nhưng rồi rất nhanh đã ngồi thẳng lại, dùng ánh mắt vô cùng chân thành nhìn tôi:
"Cậu có thể nghi ngờ rằng động cơ tôi tiếp cận hai người không hoàn toàn trong sáng, nhưng tôi tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không làm hại hai người. Các cậu không phải quân cờ, mà là đồng đội của tôi."
Tôi vẫn giữ im lặng, anh ta cũng thức thời nhắm mắt lại lần nữa. Có lẽ chẳng cần tôi phải mở miệng, anh ta cũng tự hiểu được trong lòng tôi đang nghĩ gì lúc này.
Cuối cùng công đoạn hóa trang cũng hoàn tất. Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chân trời đằng xa đã nhuộm một dải mây hồng, ánh vàng nhàn nhạt bắt đầu le lói. Khi tia nắng đầu tiên rọi xuống mặt hồ trong khu chung cư, chúng tôi quay trở lại sân thượng, chờ xem phản ứng của những người khác.
Rất nhanh sau đó, cư dân các tòa nhà khác cũng phát hiện ra tấm ga trải giường nhuộm màu vàng rực với dòng chữ SOS khổng lồ mà chúng tôi đã treo ngoài cửa sổ phòng 302.
Họ lập tức điều khiển một chiếc drone bay tới 302, bên trên còn gắn cố định một chiếc điện thoại để quan sát.
Theo đúng kịch bản, lúc này Tạ Cầm Vũ với bộ dạng bê bết máu me đang nằm gục bên bậu cửa sổ. Anh ta sẽ nói với mọi người rằng có kẻ đã lấy được chìa khóa dự phòng của Tòa 9, nhân lúc đêm khuya lẻn vào tấn công, cướp sạch toàn bộ vật tư và vũ khí của anh ta.
Quả nhiên, sau khi xác nhận tình hình, họ lại điều khiển chiếc drone lượn lờ qua trước cửa sổ mấy phòng khác để dò xét. Đến khi chiếc drone quay lại phòng 302 lần nữa, Tạ Cầm Vũ đã diễn cảnh mất máu quá nhiều, gục mặt xuống bậu cửa, hoàn toàn mất đi dấu hiệu sự sống.
Bọn họ tuyệt đối sẽ không bao giờ tìm cách cứu một kẻ đã mất hơn 1500ml máu, lại chẳng còn chút giá trị lợi dụng nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!