"Sau khi thành thân, ta từng mấy lần nói với Mục Hoài Đình muốn mở một y quán bên ngoài. Nhưng ông ta lại nói nữ nhân Hầu phủ ra ngoài bươn chải là mất thể diện, tuyệt đối không cho ta có ý nghĩ đó nữa."
"Cứ thế, ta ở trong Hầu phủ suốt mười hai năm. Nữ nhân Hầu phủ nhiều, trẻ con nhiều, thị phi cũng nhiều. Con người ta cũng có lúc không vừa ý."
"Nhưng chỉ cần có thời gian rảnh, ta đều tự nấu cho mình một bát canh củ mài sườn non. Luôn cảm thấy nghe tiếng nồi đất sôi sùng sục, phụ mẫu và ca ca dường như đều ở ngay trước mắt."
"Một bát canh uống vào, ruột gan ấm áp, cũng chẳng có ngày tháng nào là không sống nổi."
Ta xán lại gần di nương, nắm lấy tay bà, "Di nương không phải muốn uống canh, mà là nhớ nhà rồi."
Di nương mỉm cười nhàn nhạt:
"Còn về các loại bánh ngọt là ta học từ mẫu thân ta đấy. Năm mười bốn tuổi, phụ thân ta ngã bệnh, ca ca đi Hà Tây nhập dược liệu, mẫu thân liền để ta thay phụ thân tọa trấn y quán."
"Ta sợ người khác thấy ta là nữ nhi không chịu vào khám bệnh. Không ngờ, mỗi ngày y quán vẫn tấp nập khách khứa, xe ngựa đầy cửa, mỗi người đến khám đều rất khách sáo."
Di nương nở nụ cười tự tin rạng rỡ:
"Lúc đó ta còn tưởng là do y thuật của mình giỏi, tuổi còn nhỏ mà kiêu ngạo vô cùng."
"Không ngờ là mẫu thân ta ở cách y quán năm trăm mét lập một cái sạp nhỏ, chỉ cần người nào chịu để ta khám bệnh là tặng hai chiếc bánh hoa thỏ."
"Khoảng thời gian đó, trước cửa y quán lại có rất nhiều, rất nhiều trẻ con. Khóe miệng chúng đều dính vụn bánh hoa thỏ trắng tinh, vẻ mặt đầy thỏa mãn khiến ta nhớ mãi không quên."
"Di nương, chúng ta đón người nhà của người về cùng chung sống có được không?"
Di nương khựng lại, mi mắt khẽ khép, nước mắt lặng lẽ rơi xuống:
"Chẳng lẽ Di nương không muốn?"
"Chỉ là phụ mẫu đều không còn nữa, ca ca cũng thất lạc rồi."
……
Lại qua hai mùa đông xuân, ta đã trở thành nữ học trò xuất sắc nhất tư thục.
Phu tử nói bài luận của ta viết rất tốt, không thua kém bất kỳ nam đệ tử nào ông ấy từng dạy.
Nhưng ta lại hứng thú với việc chữa bệnh cứu người hơn.
Di nương mỗi tối đợi ta đi học về đều kiên trì dạy thêm cho ta hai giờ, giảng giải tỉ mỉ kiến thức Đông y.
Chỉ cần ta hỏi, di nương đều biết gì nói nấy.
Di nương luôn khẳng định chắc chắn rằng ta có thiên phú hơn người, nhất định có thể tiến xa hơn.
Ta trở thành đứa con gái được mọi người ngưỡng mộ nhất khắp phố lớn ngõ nhỏ.
Ai nấy đều nói An gia là nữ nhi làm chủ, không cần phải ngửa tay xin nam nhân mà sống.
……
An nương tử lại là người biết làm biết kiếm, ngày đêm dốc sức gom góp của hồi môn cho tiểu thiên kim nhà mình.
Mỗi khi như thế, di nương đều khẳng định chắc chắn: "Di nương không phải đang tích góp của hồi môn cho Tiểu Lục. Mà là đang tích góp cái nền tảng để Tiểu Lục cả đời này sống bình an vững chãi."
Năm năm sau, di nương dời y quán An Ký và tiệm dược thiện An Ký đến phố Trường Ninh tấc đất tấc vàng.
Khi di nương đang dặn dò tiểu nhị treo tấm biển "Hành y tế thế" lên, thì có một đoàn xe ngựa phong trần đi ngang qua cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!