Chương 6: (Vô Đề)

Xung quanh ta lập tức vây kín một nhóm người, lúc này ta mới hiểu được dụng tâm lương khổ của di nương.

Nào ngờ bà lại lấy ra một hộp cơm tinh xảo hơn, bên trong là sáu chiếc bánh hoa thỏ.

Những con thỏ ấy con thì đưa chân vuốt râu, con thì ngồi trên cánh hoa, con lại đưa chân sau gãi ngứa…

Đẹp đẽ lung linh khiến ai nấy đều thẫn thờ.

"Đây là món điểm tâm buổi chiều. Đường nhi nếu đọc sách mệt rồi thì nghỉ ngơi một chút, từ từ dùng."

Thịnh Hội Tiệp, thiên kim nhà Ngự sử đại phu, nhìn ta đầy ngưỡng mộ: "Vân Đường, ngươi có thể cho ta bốn cái bánh hoa thỏ được không?"

Ta khựng lại, định đưa bánh đi, nhưng An di nương lại nói: "Bánh hoa thỏ này tổng cộng chỉ có sáu cái, Đường nhi ngày thường ở nhà đều phải ăn ba cái, liệu con có đủ ăn không?"

Ta lắc đầu.

"Chính Đường nhi còn không đủ ăn, thì không cần chia cho người khác trước đâu."

"Chia sẻ là phải lo cho bản thân mình trước, bản thân mình dư dả rồi mới lo cho người khác."

"Chứ không phải cứ một mực làm lòng mình ấm ức để lấy lòng người khác. Nếu người khác vì vậy mà đem lòng oán hận, thì vừa hay có thể giúp con sàng lọc đi những người bạn không đủ chân thành với con."

Ta nhìn Thịnh Hội Tiệp, nàng ta không những không giận mà tính khí còn dịu lại: "Vân Đường, ngươi ăn trước đi, nếu ăn không hết thì cho ta một cái nhé? Ta lấy… nghiên mực của ta đổi với ngươi, bánh hoa thỏ An nương tử làm thực sự quá đẹp!"

Ta gật đầu: "Được."

……

Lúc tan học, di nương đích thân đến đón ta.

Bà dắt tay ta đi qua con đường lát đá xanh của ngõ Hoán Khê.

"Tiểu Lục trước đây ở học đường bị người ta bắt nạt, sao không nói với di nương?"

Ta nhớ lại năm mình bốn tuổi, vừa dọn vào nhà củi.

Ngày ngày mặc quần áo rách rưới, ăn cơm thừa canh cặn của chó.

Ta nhịn không được nhắc với ma ma một câu về mẫu thân, liền bị đánh đến mức khóe miệng chảy máu.

Khi ta chạy đi tìm phụ thân, ông ấy đang ôm người mới nghe nhạc.

Nhìn thấy ta, ánh mắt ông ấy lạnh nhạt chán ghét, nhàn nhạt thốt ra một câu: "Đồ vô dụng."

Câu nói "đồ vô dụng" ấy cứ như một chiếc đinh nung đỏ găm sâu vào lòng ta.

"Tiểu Lục sợ mình bị bắt nạt thì trong mắt di nương sẽ trở nên vô dụng. Di nương sẽ không thích Tiểu Lục nữa… Giống như Tiểu Lục từng đặt hết tâm trí vào phụ thân… Nhưng đến cuối cùng, ông ấy ngay cả tên của Tiểu Lục cũng không nhớ nổi…"

Lòng ta chua xót, theo thói quen đưa tay sờ khóe miệng mình.

Hóa ra, đã không còn ma ma nào đánh ta nữa rồi.

Nhưng chẳng hiểu sao vẫn thấy như miệng đang chảy máu.

Nghĩ đến trong ký ức, ánh mắt phụ thân nhìn ta lạnh lùng như nhìn một người xa lạ.

Nước mắt không kìm được rơi xuống, trước mắt lại có một bàn tay ấm áp sạch sẽ đưa ra hứng lấy dưới mặt ta.

"Di nương làm sao mà trách con vô dụng được, mà là xót xa con bị người ta bắt nạt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!