Ta không muốn di nương khó xử, liền lên tiếng: "Di nương, thế đạo loạn lạc rồi, Tiểu Lục từ lâu đã không muốn đi học nữa. Tiểu Lục muốn giúp di nương làm dược thiện, kiếm thật nhiều thật nhiều tiền."
Di nương nhìn ta, ôm ta vào lòng, cùng ngồi ngắm tuyết bay ngoài cửa sổ.
"Di nương sẽ gom đủ học phí, Tiểu Lục vẫn còn là trẻ con, không nên lo chuyện của người lớn."
"Di nương, Tiểu Lục không còn nhỏ nữa, đã bảy tuổi rồi."
Di nương mỉm cười: "Bảy tuổi còn không phải trẻ con sao? Di nương năm bảy tuổi vẫn còn đang đòi mẫu thân cho bánh đường ăn kia kìa."
Bà nắm lấy tay ta, nhúng vào chén trà, viết từng nét, từng nét một.
Trên bàn hiện ra dòng chữ hành thư phóng khoáng:
"Bên con tàu đắm nghìn cánh buồm qua, trước cây bệnh vạn cây mướt xuân."
Ta chưa từng biết chữ của di nương lại đẹp đến thế.
Nhưng nghĩ kỹ lại, những năm qua kẻ có thể sinh tồn dưới mắt chủ mẫu đều là những người cực kỳ biết kiềm chế tài năng.
"Tiểu Lục, ngày tháng trong nhà vẫn chưa đến mức không có cơm ăn. Trời sập xuống đã có di nương chống đỡ. Cùng lắm thì di nương bán tiệm dược thiện này đi, trong tay vẫn có bạc nuôi con đi học."
"Di nương chỉ mong Tiểu Lục đừng bận lòng bất cứ chuyện gì, cứ vui vẻ học hành cho tốt là được."
Ta là đứa trẻ duy nhất trong Hầu phủ quá năm tuổi mà vẫn chưa được mời sư phụ dạy vỡ lòng.
Chủ mẫu nói nữ nhi của tiện tỳ không xứng ngồi chung học đường với con cái của bà ta.
Khi các thiếu gia tiểu thư Hầu phủ đang đọc sách, ta đang giúp ma ma xếp củi.
Lời nói của di nương khiến ta cảm thấy mình như từ một căn nhà bốn bề lộng gió dời vào một mái ấm kiên cố.
Trước ngày nộp học phí, di nương gom góp từng văn một, cuối cùng cũng đủ ba lượng bạc cho ta.
Bà sợ ta khi nộp học phí cầm cả nắm tiền đồng sẽ thấy xấu hổ, liền đến chỗ Tần nương tử đổi lấy bạc nguyên miếng.
Ta mới biết, số tiền này là bà đi từng nhà viết giấy nợ để vay.
Ngay cả Từ thẩm vốn chẳng coi trọng ta cũng cho di nương vay tám trăm văn.
"An nương tử, cả đời này ta chưa thấy ai thương con gái như ngươi cả."
"Ta cũng muốn xem xem Tiểu Lục nhà ngươi sau này có thể có tiền đồ gì!"
Di nương mỉm cười: "Ngươi cứ yên tâm, con bé nhất định là đứa tốt nhất, có tiền đồ nhất."
Đông qua xuân tới, cành liễu đâm chồi non.
Tay nghề giỏi của di nương cuối cùng cũng không bị vùi lấp.
Chỉ riêng bán canh củ mài sườn non, một ngày cũng bán được sáu trăm chung.
Trong đó có một nửa là nhờ các tiểu nhị giao hàng đưa đến tận từng nhà.
Ngõ Hoán Khê tuy ở ngoại ô nhưng vì có tiệm dược thiện An Ký mà ngày càng náo nhiệt.
Ta và di nương ban ngày mỗi người bận việc riêng.
Buổi tối về nhà, bà đếm số bạc kiếm được hôm nay cho ta biết, ta kể cho bà nghe những bài văn phu tử dạy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!