Chương 3: (Vô Đề)

Thực ra, Nhị ca ca thông minh như thế, An di nương sinh ra hắn ta nhất định cũng rất thông minh.

Bà chỉ là lòng dạ thuần lương, nảy sinh lòng trắc ẩn với ta mà thôi.

Chỉ có điều, lòng trắc ẩn này đã lấn át thói quen đặt lợi ích lên trên hết, nâng cao giẫm thấp của Hầu phủ.

Thế nên mới trở nên lạc lõng.

Chẳng bao lâu sau, phương Nam xảy ra chiến loạn.

Ba mươi vạn nghĩa quân rầm rộ tiến quân về phía Bắc, đánh thẳng vào Thượng Kinh.

Tám đại gia tộc công hầu bá tước ở Thượng Kinh lòng người hoang mang, đua nhau tháo chạy.

Đồ đạc trong Hầu phủ quá nhiều, chủ tử hạ nhân các viện ngày đêm không nghỉ để thu dọn, đóng gói.

Nhưng xe ngựa có hạn, cũng chỉ có thể mang theo những đồ trang sức quý giá.

Xe ngựa của các tiểu thư đều không chứa nổi ta, chẳng ai muốn cho ta lên xe.

Ta tiến đến chỗ Ngũ tỷ tỷ, trong xe đầy rẫy văn vật tranh chữ của viện Chu di nương, chật ních.

Ngũ tỷ tỷ nhìn thấy ta, chán ghét chau mày.

"Lục muội muội, không phải ta không muốn cho muội lên, chỉ là muội mà lên thì sẽ làm hỏng mất giấy Tuyên liên thành của ta mất. Loại giấy này trắng muốt như ngọc, mỏng như cánh ve, ép một cái là hỏng hết, Lục muội muội vẫn là lên xe người khác đi."

Ta lại hỏi thêm mấy ca ca tỷ tỷ, vậy mà không có một ai cho ta lên xe.

Ngoài thành một góc đã lửa cháy ngập trời, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng binh khí giao tranh.

Đoàn xe ngựa của Hầu phủ đã sẵn sàng xuất phát, bắt đầu di chuyển.

Lòng ta hoảng loạn không thôi, đuổi theo xe ngựa của phụ thân mà khóc gọi:

"Phụ thân, người không cần Vân Đường nữa sao…"

Trong xe truyền ra giọng nói quý phái thanh lãnh của nam nhân, dường như có chút ngạc nhiên: "Vân Đường?"

Chủ mẫu nhàn nhạt nhắc nhở: "Đứa do Lâm thị sinh đấy."

Trong xe không ai lên tiếng nữa.

Hóa ra… phụ thân thật sự không nhớ ta là ai nữa rồi…

Một lát sau, rèm xe vén lên.

Xuất hiện lại là gương mặt của Lãnh ma ma, bà ta mất kiên nhẫn nhìn phu xe phía sau:

"Nhị gia nói cho Lục tiểu thư lên xe của bọn người hầu phía sau."

"Nhị gia mấy ngày nay không được nghỉ ngơi, đang đau đầu đây, mau bảo Lục tiểu thư đừng gào thét nữa!"

Phu xe vội vàng bịt miệng ta, nhấc bổng ta lên nhét vào khoang xe đang có bốn mươi mấy người hầu đứng chen chúc.

Một mùi mồ hôi nồng nặc xộc vào mũi ta.

Nhưng nó lại mang đến sự an tâm kỳ lạ, may mà không bị bỏ lại…

…..

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!