Chương 9: Chúng sinh đều là cây cỏ

Kiều Tẫn vừa nghe tên Thanh Thương lập tức hoảng hốt, kinh hãi đến biến sắc đảm bảo: "

" Tôi không động... Không động, anh đừng gọi Thanh Thương."

"

Lục Hàm Châu "

" Ừ "

" một tiếng, lại cúi đầu xoa thuốc cho cậu, sợ cậu một lòng đều tập trung trên vết thương trên chân liền muốn không đành tìm đề tài cho cậu phân tâm, "

" Hôm nay chụp ảnh cưới còn có thể đi hay không?"

"

Kiều Tẫn sợ hắn không vui sẽ gọi Thanh Thương ra, vội nói: "

" Có thể, có thể."

"

Lục Hàm Châu trong lòng khẽ mắng, chân đều thành cái giò heo rồi còn muốn đi đâu? Có thể cái rắm. Mà trên mặt vẫn là vẻ mặt bình tĩnh: "

" Nếu có thể thì bây giờ chúng ta đi? Đau thì nói với tôi, tùy tiện chụp vài tấm ứng phó là được rồi."

" "

" Anh không phải..."

" "

" Hả?"

"

Kiều Tẫn cắn cắn môi, cảm giác được chân mình không còn đau như lúc đầu, có thể là bởi vì Lục Hàm Châu đang cúi đầu xuống, lá gan thoáng nở lớn một chút. "

" Chúng ta kết hôn không công bố, tại sao còn muốn..."

" "

" Còn muốn cái gì?"

" "

" Chụp ảnh cưới, lúc chụp nhỡ đâu bị phát hiện biết làm sao bây giờ?"

"

Lục Hàm Châu ngón tay thoáng ngừng lại, gõ gõ trên mu bàn chân cậu, cười nói: "

" Phùng Ngọc Sinh không dạy cậu có tiền có thể sai khiến được ma quỷ nghe răm rắp sao? Chụp ảnh cưới có lý do phải chụp, đương nhiên cũng có biện pháp bắt thợ chụp ảnh không tiết lộ hôn nhân của chúng ta."

"

Kiều Tẫn ngoại trừ khiêu vũ cái gì cũng không hiểu, ngay cả bình thường nói một câu hoàn chỉnh còn không xong, làm sao biết những đạo lý này, mờ mịt hỏi: "

" Anh... muốn diệt khẩu sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!