Thời điểm dì Lý mang sữa bò lên Kiều Tẫn vẫn chưa tỉnh, vùi ở trong lồng ngực Lục Hàm Châu, trên mặt ướt đẫm nước mắt, thoạt nhìn liền biết rất sợ hãi. "
" Xin lỗi tiên sinh, tại tôi chưa xích Thanh Thương, không bị thương chứ, có phải đi bệnh viện xem một chút không?"
" "
" Không đáng ngại, xuống đi."
" "
" Vâng."
"
Ly sữa bò còn đang bốc lên hơi nóng, Lục Hàm Châu để cậu tựa vào lồng ngực mình một lúc, lại cúi đầu nhìn cậu một hồi. Kiều Tẫn lớn lên phi thường đẹp đẽ, đôi mắt như quả hạnh nhân, da mỏng mịn, trên mí mắt còn lộ ra mạch máu đo đỏ.
Môi hơi chu lên* theo hô hấp mà khẽ khép mở, sống mũi rất cao, trên người còn mang theo hương sữa thơm ngọt, thật giống như hộp sữa thành tinh.
* Chỗ này là tức là cái khoanh tròn ở bên dưới, và Kiều Kiều có cái khoanh tròn đấy giống y hình. Tại mình không biết bộ phận này gọi là gì =))
Lục Hàm Châu hơi rũ mắt, tầm mắt rơi trên tay Kiều Tẫn, mắt hơi tối lại.
Lục Hàm Châu hơi khống chế tay mình, tay Kiều Tẫn thực sự rất xinh đẹp, có thể nói là xinh đẹp nhất mà hắn từng gặp. Da dẻ trắng nõn, nhẵn nhụi, khung xương tinh tế, như một ngọn thác bạc, khớp xương hơi nhô lên cũng tinh xảo cực điểm như là được tỉ mỉ mà điêu khắc.
Lục Hàm Châu quỷ xui thần khiến đưa tay ra, đem tay cậu bao lại, nắm lấy.
Hắn gặp qua vô số Omega, khôn khéo, già giặn, mềm mại, đáng yêu đều có, nhưng lại không có một cái tiểu thiên nga tinh khiết ngây thơ như này.
Dung mạo xinh đẹp lại ngoan ngoãn, một Omega như Kiều Tẫn cần phải được Alpha sủng ở trong lòng bàn tay mà thương yêu. Chỉ tiếc, cậu phải gả cho hắn, liền xác định không có loại đãi ngộ này. ( Mọi người nhớ câu này, về sau tát Lục tổng cho sướng tay)
... "
" Tỉnh rồi?"
" Lục Hàm Châu cảm nhận được người trong ngực khẽ động liền lập tức buông tay, cầm lấy ly sữa bò thử độ nóng một chút mới đưa cho cậu: "
" Uống xong rồi đi ngủ."
"
Kiều Tẫn có chút không phản ứng kịp, không có đưa tay ra nhận mà là ghé sát môi lại, bé ngoan uống hết ly sữa trên tay Lục Hàm Châu, trên môi còn dính một chút sữa, liền theo bản năng dùng đầu lưỡi liếm đi.
Lục Hàm Châu nhìn cái ly trống không, cũng không biết cậu khờ thật hay là giả ngốc.
Hắn thậm chí còn hoài nghi, đứa nhỏ này từ lúc bắt đầu khóc cho đến bây giờ lại dùng lưỡi liếm sữa bò đều là hao hết tâm tư muốn ghẹo hắn. "
" Uống ngon không?"
"
Kiều Tẫn lúc này mới hậu tri hậu giác thức tỉnh, nhìn cái ly không trong tay Lục Hàm Châu, lại cảm nhận được vị sữa ngọt trong miệng mình, sợ hắn tức giận liền cẩn thận rụt rè gật đầu một cái. "
" Nói cho tôi, vừa nãy đi ra ngoài tìm cái gì?"
" Lục Hàm Châu bị cái phản ứng này của cậu làm cho không nhịn được cười, để ly sữa lên bàn, lấy khăn đưa cho cậu lau mặt.
Kiều Tẫn vừa mới ngừng nước mắt, thời điểm lau nước mắt, lông mi ướt nhẹp khẽ run rẩy, trong âm thanh còn mang theo một chút nức nở: "
" Vẹt... vẹt vừa nãy bay ra ngoài, tôi sợ nó... Sợ nó lại bị Thanh Thương... Anh mất hứng..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!