Nói về tên chương một chút, mình đã get được cái ý nghĩa này rồi =)). Nghĩa là ba chương vừa rồi tức là 4, 5, 6 nó là chỉ sự thay đổi trong cuộc đời của Kiều Tẫn, cụ thể là việc bắt đầu phải gả về nhà của Lục tổng. Nhưng toàn bộ cái đấy thì nó vẫn nằm gói gọn trong vế trước "
" Chúng sinh đều là cây cỏ "
". Mình thì mình đọc qt đến chương 8 mấy rồi, mình cũng quên quên nhớ nhớ thôi =)), mình đoán là đến lúc Lục tổng và Kiều Kiều gặp nhau ở nhà thì mới chính thức đổi thành "
" Chỉ có người mới là thanh sơn."
" Cảm ơn mọi người đã đọc mấy dòng suy luận này =)), giúp mọi người dễ nắm bắt mạch ý hơn thôi UwU, nào cùng đón đọc chương truyện dài nhất đời edit của tui!! Gần 10k chữ =)).
Tình hình là chương này Lục tổng rất ngứa đòn, nên đoạn nào Lục tổng ngứa đòn thì chị em ngừng đọc tát cho hắn một phát nhé!
Không, không có gì."
"
Dì Lý chỉ coi là cậu không tiện nói, mỉm cười: "
" Kỳ thực ngài cũng không cần nghĩ nhiều, Lục tiên sinh khoảng thời gian này rất bận, chờ đến khi rảnh rỗi nhất định sẽ về nhà bồi ngài cho tốt."
"
Kiều Tẫn lén lút ở trong lòng nghĩ, hắn vẫn nên, vẫn nên bận hơn một chút, đừng về nhà thì càng tốt.
Nghe nói Lục Hàm Châu là một người rất hung ác, lại nghiêm túc, nhất định sẽ không thích kiểu người động nhẹ một chút liền muốn khóc. Nhưng cậu trời sinh đáng yêu, khi còn bé luyện vũ đạo, kéo gân đau quá cũng sẽ khóc lên.
Loại bản năng này cậu căn bản không nhịn được, có lúc rõ ràng đã tự nhủ với mình không được khóc, nhưng cuối cùng nước mắt vẫn là kéo nhau rơi xuống.
Kiều Tẫn hai tay đan vào nhau, cẩn thận từng li từng tí lấy hết dũng khí hỏi dì Lý, "
" Lục tiên sinh có ghét người khác khóc không?"
" "
" Tiên sinh tương đối ưa thích những người gọn gàng, kinh nghiệm, như là Ninh tiểu thư, còn có Mục tiên sinh. Chỉ là tôi cũng chưa từng thấy có người nào dám khóc trước mắt tiên sinh, làm sao vậy?"
"
Kiều Tẫn không tự chủ lại nghĩ đến thanh âm nghiêm khắc mang theo ý cười trong điện thoại kia, tim bỗng nhiên lại đập loạn.
Thanh âm kia mỗi lần phát ra đều giống như tiếng trung hồ cầm*, trầm ổn vô cùng, không hề giống giọng nói còn mang hơi sữa của cậu.
* Trung hồ cầm ( Cello): Cùng họ với violin ( vĩ cầm).
Kiều Tẫn nằm nhoài trên bàn ăn đã thu dọn xong, cả người mệt mỏi không có tinh thần, dì Lý cười bảo cậu đến ghế sa lông ngồi.
Cậu vừa đi trong đầu lại nhớ tới lời của Trình luật sư, Lục tiên sinh rất nổi tiếng, trên tạp chí kinh tế và tài chính đều có tài liệu của hắn, nếu như ngài muốn biết có thể tự đi tìm hiểu.
Cậu co chân làm ổ trên sa lông, nhìn bóng lưng dì Lý bận đến bận đi, tự mình làm nhiều lần công tác tư tưởng mới mở phần tìm kiếm, cẩn thận gõ ba chữ Lục Hàm Châu. Thời điểm ấn vào nút tìm kiếm, không gian xung quanh căng thẳng như ngừng lại, sau đó lại ngay lập tức trợn to mắt.
!!!
Hắn lớn lên không xấu một chút nào!
Kiều Tẫn không dám tin đưa tay dụi dụi hai mắt, lại kéo xuống đi xem tên người trong ảnh. Người trong ảnh này thật sự là Lục Hàm Châu sao?
Hắn không chỉ có không già nua xấu xí, trái lại còn cực kỳ anh tuấn.
Mắt hẹp dài mà đen, mang theo một độ cung sắc bén, ánh mắt hơi lướt qua camera, giống như là... Chụp trộm bị hắn phát hiện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!