Chương 50: Thanh sơn ở trong lòng tôi

"A, chị gái xinh đẹp hôm này có chuyện gì vui vẻ mà cảnh xuân đầy mặt thế kia." Bác sĩ Thẩm mới vừa kiểm tra phòng bệnh xong, một tay đút túi băng băng đi về phòng, còn thỉnh thoảng chêm lời chọc cười người khác.

"Thẩm bác sĩ, mau lên!" Ninh Lam kéo cánh tay bác sĩ Thẩm, "Nhanh lên, xảy ra chuyện rồi."

"Chuyện gì vậy, Lục Hàm Châu không kiềm chế đánh người ta khóc ngất rồi? Ầy tôi đã nói rồi việc này cô cũng đừng lo lắng, đi tìm Hàn Y Sinh mà tán gẫu..."

"Không phải, Kiều Tẫn ngất xỉu!"

Thẩm Tuyển Ý mỉm cười nói: "Lục Hàm Châu sao lại không biết giữ chừng mực như thế? Tôi còn đang phải sử dụng điều độ đây."

Ninh Lam vừa nhìn liền biết bác sĩ Thẩm hiểu lầm rồi, "Không phải, cậu ấy vừa mới đổ đầy mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch, thở không nổi. Tôi thấy là không phải như bác sĩ đang nghĩ."

Thẩm Tuyển Ý vừa nghe tình huống liền nghiêm túc lại, nói: "Như thế này đi, cô đi gọi Hàn Y Sinh vào phòng cấp cứu, chắc có thể là do dị ứng thuốc ức chế."

Lục Hàm Châu mơ hồ có dự cảm xấu, từ sau khi bác sĩ Thẩm đến cửa phòng liền đóng chặt, ngay cả một âm thanh nhỏ cũng bị ngăn cách đến không còn một chút nào.

Ninh Lam nói việc bác sĩ Thẩm vừa nãy suy đoán là do dị ứng thuốc ức chế, "Anh đừng lo lắng, nhất định sẽ không có chuyện gì."

Lục Hàm Châu: "Là ai đưa bọn họ đến bệnh viện?"

"Là bạn học của cậu ấy, gọi Chu..."

"Chu Tố, cậu ấy còn ở bệnh viện không, gọi cậu ấy đến đây."

"Cạch cạch."

Ninh Lam vừa nhìn thấy cửa phòng mở liền vội vã đứng dậy, chạy tới hỏi: "Bác sĩ Thẩm, thế nào?"

Thẩm Tuyển Ý kéo khẩu trang xuống, liếc Lục Hàm Châu một cái, hỏi hắn: "Lần trước đã nói cho cậu cậu ấy dị ứng thuốc ức chế, cậu còn cho cậu ấy dùng. Lại còn dùng liều lượng gấp ba lần, cậu là muốn cho cậu ấy chết luôn sao?"

Lục Hàm Châu trầm mặc.

"Cậu đừng nói với tôi cậu không biết nha." Thẩm Tuyển Ý nghiêng người, chỉ vào Kiều Tẫn đang hôn mê bất tỉnh nằm trên giường bệnh, hơi khống chế tức giận nói: "Tiêm thuốc ức chế xong sẽ để lại lỗ kim, cậu cũng không phát hiện?"

"Tôi đã nhìn qua tuyển thể của em ấy, không có vết tích bị tiêm, em ấy cũng không có nhắc đến chuyện mình dùng thuốc ức chế."

Nếu như Hoắc Thái muốn dùng tin tức tố để ép cậu làm chuyện kia, sao có thể đưa cho cậu thuốc ức chế đây?

"Omega của cậu là cái tính tình gì cậu cũng không biết? Cậu ấy sẽ dám nói cho cậu việc cậu ấy suýt nữa thì bị đánh dấu sao?" Thẩm Tuyển Ý nói bỗng nhiên nhíu mày hỏi: "Chờ đã, cậu chưa nói cho cậu ấy biết việc cậu ấy bị dị ứng thuốc ức chế sao?"

Lục Hàm Châu nhăn chặt mày, khàn giọng nói: "Tôi sợ dọa đến em ấy, cứ để cho em ấy coi tin tức tố của tôi là thuốc ức chế là được rồi. Bình thường để ý nhiều hơn một chút là không sao."

"... Cậu theo tôi vào đây."

Lục Hàm Châu tiến vào phòng, một vị bác sĩ trẻ tuổi khác liếc nhìn hắn, hơi gật đầu một cái liền đi ra.

Thẩm Tuyển Ý nói: "Cậu đã chiết tin tức tố thành thuốc ức chế cho cậu ấy, cậu chính là thuốc giải tốt nhất. Biện pháp duy nhất bây giờ chính là đánh dấu."

"Triệt để?"

"Đánh dấu tạm thời cũng được, chỉ có điều số lần thực hiện phải nhiều hơn một chút. Theo bản chất mà nói thì đơn giản là cậu truyền cho cậu ấy tin tức tố của cậu là được rồi."

"Được."

"Ở chỗ này đánh dấu triệt để cũng không tiện, đánh dấu tạm thời đi." Thẩm Tuyển Ý đánh giá căn phòng, đáng tiếc, rất hợp thời cơ nhưng điều kiện không đủ.

Lục Hàm Châu nhìn Kiều Tẫn nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch lông mi đen kịt, cả người thoạt nhìn vừa ngoan ngoãn vừa mềm mại.

"Sao còn không cắn đi, muốn rửa sạch sẽ nữa sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!