Ninh Lam nhất thời không biết nên làm gì, suy nghĩ một chút mới nói: "
" Trước tiên cứ ở phòng cho khách đi, đợi sắp xếp của Lục tiên sinh."
"
Dì Lý nhíu mày, vợ mới cưới lại ở phòng cho khách?
Ninh Lam nghiêng người, đưa cho Kiều Tẫn một tấm danh thiếp, nói: "
" Thái thái, đây là phương thức liên lạc của tôi, nếu như ngài cần tìm Lục tiên sinh, hoặc là có bất cứ việc gì cần giúp đỡ có thể tìm tôi."
"
Kiều Tẫn nhận lấy, sau một hồi muốn nói lại thôi mới không chắc chắn xác nhận với Ninh Lam một lần nữa: "
" Lục tiên sinh thật sự sẽ không về nhà sao?"
"
Ninh Lam hơi nhíu mày, rồi lại bỗng nhiên nở nụ cười: "
" Thái thái, không kịp đợi sao?"
"
Kiều Tẫn nhất thời nghe không hiểu, nhẩm lại tới lần thứ hai mới hiểu ra, vành tai lập tức đỏ lên, nhỏ giọng nói: "
" Không phải, tôi... Tôi muốn biết Lục tiên sinh..."
"
Ninh Lam bị một bộ mềm mềm này của cậu làm cho đáng yêu đến chết rồi. Cô theo bên người Lục Hàm Châu nhiều năm, người này vừa khủng bố lại vừa nghiêm khắc, mặc dù chính cô cũng là một Omega lại dưới sự áp bách của hắn mà mạnh mẽ hơn một Alpha.
Cô tới bây giờ chưa gặp qua một Omega mềm mại đáng yêu như thế này, nếu không phải thân phận không cho phép, cô thậm chí còn muốn giơ tay bóp bóp hai má Kiều Tẫn, thử xem có thể bóp ra sữa thật hay không.
Lục Hàm Châu từ trước đây nay vẫn luôn không thích loại Omega ngọt ngọt, mềm mại, vừa đụng vào liền muốn khóc như này, cũng không phải kỳ thị giới tính, chỉ là hắn thích thưởng thức nhưng người cương quyết, cứng rắn hơn thôi.
Nếu như hắn nhìn thấy vợ nhỏ của mình, mềm như vậy, ngọt như vậy, nộn nộn như một miếng bánh ngọt, lại còn có thể toát ra vị sữa mỗi lần căng thẳng, thì không biết sẽ có loại tâm tình gì.
Ninh Lam bị ức hiếp nhiều năm như vậy, tự nhiên có chút nóng nảy, lòng bàn tay có chút nóng, thật muốn xắn tay áo* lên đánh người.
* Ma quyền sát chưởng ( ): Xắn tay áo trước khi làm việc hoặc trước khi đánh nhau. ( Góc nhỏ học mà chơi, chơi mà học đến đây!)
Ninh Lam vốn muốn đưa Kiều Tẫn lên lầu, mà ngay lúc này lại có điện thoại gọi tới, cô đành phải đi trước, dặn dò dì Lý chăm sóc cậu thật tốt. "
" Thái thái, mời vào."
" Dì Lý mở cửa phòng khách, tìm một đôi dép lê mới tinh đưa đến bên chân cậu, nói xong liền muốn xách va li cho cậu.
Kiều Tẫn tránh tay, nói: "
" Không... không cần, để cháu tự xách là được rồi."
" "
" Gần trưa rồi, một lúc nữa tôi chuẩn bị cơm, ngài có kiêng ăn cái gì không, hay là có thích ăn cái gì thì nói với tôi, nếu như tủ lạnh không có tôi sẽ ra ngoài mua."
"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!