Hôm nay là ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ đông, Kiều Tẫn về trường lấy một ít đồ. Chu Tố tạm thời có chút bận liền nhờ cậu đến phòng câu lạc bộ lấy hộ chút đồ.
Thời điểm cậu chuẩn bị đi tìm đồ thì gặp Hoắc Thái đến, vẫn ôn hòa như thường ngày.
"Thầy Kiều, cậu nhìn giúp tôi xem búp bê điêu khắc này đã được chưa, tôi luôn cảm thấy vẫn có chỗ nào không đúng lắm, được không?"*
*Chỗ này không phải mình chưa già đã lẫn TT, " Kiều lão sư" ở đây kiểu như Chúc Xuyên vẫn hay trêu Lục tổng á "Lão già, cậu... tôi..." thì "Thầy Kiều" ở đây cũng chỉ là cách gọi đùa thôi. Well, maybe UwU.
Kiều Tẫn luôn luôn rất hứng thú với điêu khắc, hơn nữa lần trước Hoắc Thái cũng cứu cậu cho nên mới gật đầu một cái.
Hoắc Thái đóng cửa lại đi tới, đưa búp bê cho cậu. Kiều Tẫn nhận lấy, quan sát một chút, xác nhận quả thực có chỗ sai lệch, hai bên trái phải có chút không cân xứng.
"Kiều Tẫn, cậu biết độ khớp tin tức tố là gì không?"
Kiều Tẫn hơi ngẩn ra: "Có biết, làm, làm sao vậy?"
Hoắc Thái dựa trên bàn, nghiêng đầu khẽ cười một tiếng: "Độ khớp tin tức tố giữa cậu và tôi là 91%, tôi là người xứng đôi với cậu nhất bây giờ. Nói cách khác, hai người chúng ta mới là phù hợp nhất."
Kiều Tẫn hơi nhíu mày, "Tôi và đàn anh là 99%."
"99%?" Hoắc Thái như nghe được một chuyện cười, bộ dạng ôn nhu, mềm mại thường ngày không thấy đâu nữa, gã đến gần cúi đầu khẽ ngửi tuyến thể của Kiều Tẫn, "Cậu thật ngọt."
Kiều Tẫn không quen tiếp xúc gần người khác như vậy, gác lại búp bê trên tay lùi lại mấy bước muốn chạy, lại lập tức quỳ rạp trên mặt đất.
Thậm chsi Hoắc Thái còn đang đứng yên tại chỗ, không hề nhúc nhích, chỉ là phóng ra một chút tin tức tố đã làm cho cậu nửa bước cũng đi không nổi.
"Cậu thấy chưa, đây chính là tin tức tố khớp đến 91%." Hoắc Thái ngồi xổm xuống, nhìn Kiều Tẫn quỳ trên mặt đất đang phát run, duỗi tay nắm chặt cằm cậu cười khẽ, "Lục Hàm Châu là dựa vào tiền để sửa lại độ khớp tin tức tố giữa cậu và hắn. Cậu biết việc này đối với một Alpha có ý nghĩa như nào không?"
Kiều Tẫn đương nhiên không hiểu mấy chuyện này, trong lòng tràn đầy sợ hãi. Loại cảm giác bị Khương Phi cưỡng bách trước kia lại quay lại, hơn nữa lần này dường như càng thêm đáng sợ hơn làm cho cậu ngay chỉ cần hô hấp một chút cũng có đồ vật chảy ra*.
*Omega sẽ tiết dịch ở cúc huyệt dưới tình huống động dục hoặc bị ảnh hưởng bởi tin tức tố của Alpha. ( Dạo này mình nghiện song tính với ABO lắm tin tưởng mình đi =))).
"Đồ vật của mình bỗng nhiên bị người khác cướp lấy, đối với một Alpha thật sự rất nhục nhã, huống chi hắn và cậu chỉ khớp nhau có 90%. Hắn đã làm giả thông tin, sẽ phải ngồi tù cậu biết không?"
"Không thể... Đàn anh sẽ không." Kiều Tẫn giãy dụa khỏi gã, đầu ngón tay gầy nhỏ liều mạng từ chối, một lần lại một lần lặp lại.
Tin tức tố của Lục Hàm Châu thường ngày luôn là bị đè nén, thời điểm đối mặt với hắn sẽ dường như không ngửi thấy. Cho nên loại nồng độ tin tức tố đậm đặc như bây giờ cơ hồ khiến cho Kiều Tẫn choáng váng, điên cuồng tấn công ý chí cậu.
"Chẳng mấy chốc cậu sẽ biết, thân thể của cậu sẽ vì ai mà nở rộ." Hoắc Thái đứng lên, dang tay ra, ôn nhu tựa như đang đọc thơ, "Đến bây giờ hắn vẫn còn chưa đánh dấu cậu, chứng tỏ hắn chỉ là kết hôn với cậu trên danh nghĩa chứ không hề yêu cậu."
Kiều Tẫn sắp không chịu nổi nữa, từng trận từng trận tin tức tố xông ra ngoài. Cả người cậu vừa nóng vừa mềm không nhấc lên nổi một chút khí lực, muốn cắn răng nhịn xuống nhưng lại không làm được.
Loại sợ hãi kề cận kia cơ hồ nuốt chửng cậu, Kiều Tẫn theo bản năng líu ríu: "Đàn anh... Cứu tôi với... Đàn anh."
Hoắc Thái ngồi xổm xuống, nghe thấy cậu nỉ non, cười nhạo: "Hắn không cứu được cậu, tôi đã phát tin tức kia ra ngoài. Rất nhanh thôi, hắn sẽ vì tội làm giả dữ liệu cộng thêm tội bạo lực với Omega mà bị ngồi tù. Đương nhiên, hôn nhân của hai người cũng sẽ được giải trừ."
"Không... Không muốn như vậy..."
Kiều Tẫn cả người như bị thiêu đốt, khô nóng làm cậu rất khó chịu, quần áo dính nhớp trên người, nhưng khó chịu nhất vẫn là một trận ẩm ướt xa lạ kia.
Toàn bộ gian phòng câu lạc bộ đều tràn ngập mùi mực in và mùi sữa ngọt đan xen nhau. Kiều Tẫn bắt đầu điên cuồng ghê tởm, vô lực run rẩy siết cổ áo.
Khí vị tin tức tố xộc lên mũi làm cậu khó chịu, ù tai, buồn nôn, cậu dường như muốn ngất đi nhưng cảm giác này cố tình lại như lôi kéo cậu lại, mạch máu trong người như muốn vỡ ra.
Thật, khó chịu.
"Chờ xem, tôi nhất định sẽ làm cho hắn phải nếm trải cảm giác đồ vật của mình bị người khác cướp mất là như thế nào." Hoắc Thái duỗi tay đặt lên tuyến thể sung huyết của Kiều Tẫn. Ngay lập tức liền cảm nhận được cậu mạnh mẽ run rẩy, từng trận tin tức tố bùng nổ ra ngoài.
Kiều Tẫn vừa bị gã đụng vào tuyến thể, một luồng dính nhớp liền trào ra, vừa run rẩy lại có một chút thư thái, rất thoải mái được chạm vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!