"Tôi không phải là không cần em, do tôi phải họp nên mới tới muộn. Đừng khóc." Lục Hàm Châu đưa tay lau nước mắt cho cậu, thấy cậu không chịu ngẩng đầu đành bất đắc dĩ ôm cậu vào lòng, thấp giọng an ủi: "Được rồi, là do đàn anh không đúng, lần sau đàn anh nhất định sẽ không đến muộn nữa, được không?"
"Tôi sẽ, sẽ nghe lời."
"Ừm." Lục Hàm Châu nâng cậu từ lồng ngực dậy, "Bạn nhảy của em tới rồi, có cần cậu ấy làm gì không?"
Kiều Tẫn đỏ mắt nói, "Muốn anh... Cùng khiêu vũ."
"Khả năng khiêu vũ của tôi không tốt, em phải dẫn dắt tôi rồi." Lục Hàm Châu vừa nói vừa dắt tay cậu đi lại phát hiện ra cậu hơi có chút tránh né, "Sao vậy? Không thích tôi chạm vào em?"
"Không phải!" Kiều Tẫn bật thốt lên giải thích nhưng vẫn là giấu hai tay ra phía sau.
"Tay bị làm sao? Đưa đây tôi xem một chút."
Kiều Tẫn lắc đầu lùi về phía sau, thương lượng cùng hắn: "Đừng xem, đừng xem được không?"
Lục Hàm Châu phát hiện không đúng lắm, trầm mặt nói, "Đưa ra."
Kiều Tẫn cẩn thẩn đưa hai tay về phía hắn, không dám nhìn hắn chỉ đành rũ mắt xuống, "Xin lỗi, tôi không cố ý, anh đừng, đừng tức giận."
Lục Hàm Châu nhìn tay trái của cậu sưng tấy, còn có từng đường tơ máu đỏ tươi. Cái này nếu là đưa cậu một con dao thì cậu cũng có thể rạch tay đến chết phải không.
"Có chuyện gì?"
Kiều Tẫn nhìn sắc mặt hắn rất khó coi, nhỏ giọng nói: "Tôi... Không cẩn thận cào nhầm, không đau, thật sự không đau chút nào. Anh đừng, đừng tức giận."
Lục Hàm Châu nhíu mày, ở trong lòng thầm tính toán có nên đánh đứa nhỏ này một trận không, mà nhìn lại vẻ mặt vô cùng đáng thương kia cuối cùng vẫn là nhịn xuống, "Bản thân em còn không thấy đau thì tôi tức giận được cái gì."
Trong lòng Kiều Tẫn hốt hoảng, biết sai cúi đầu: "муженек, lần sau tôi sẽ không như vậy nữa."
Một tiếng "Ông xã" mềm mại còn mang theo chút làm nũng khiến tim hắn mềm thành một đoàn. Lục Hàm Châu cuối cùng vẫn là không nỡ trách cứ Kiều Tẫn, huống hồ hiện tại cũng không phải lúc để trách cứ, coi như cần giáo huấn thì cũng đành phải đợi đến về nhà.
**
Hoạt động khai mạc kết thúc, buổi lễ kỉ niệm thành lập trường chính thức bắt đầu.
Phân đoạn của Kiều Tẫn nằm ở giữa giữa, thời gian để chuẩn bị tạm coi là còn nhiều. Cậu không quen dùng phòng thay đồ công cộng đành ôm quần áo định tới phòng luyện vũ thay rồi mới quay lại.
"Đàn anh, anh có thể quay đi một lúc được không?"
Lục Hàm Châu rất biết nghe lời, "Được."
Kiều Tẫn cúi đầu từng chút từng chút cởi đồ lại cẩn thận mặc trang phục biểu diễn. Cậu lại quên mất trong phòng luyện vũ có một cái gương mà chính nó đã phản chiếu rõ ràng toàn bộ nhất cử nhất động của cậu.
Eo mảnh khảnh, hai chân thon dài thẳng tắp, xương bả vai xinh đẹp, mềm mại, Lục Hàm Châu đảo một vòng cuối cùng dừng lại ở tầm mắt của Kiều Tẫn.
"Đàn! Đàn anh! Sao anh lại..."
Lục Hàm Châu bình tĩnh quay người lại, "Tôi chỉ đồng ý quay qua chỗ khác chứ không đồng ý nhắm mắt lại. Bây giờ em có thể yêu cầu tôi nhắm mắt lại, tôi sẽ không nhìn lén em."
Kiều Tẫn hít một hơi thật sâu, đỏ mặt đưa đồ trong tay cho hắn: "Cái này cho, cho anh..."
"Đây là cái gì?"
"Đồ bảo, bảo hộ... Anh nói, anh muốn giúp tôi mặc cái này." Mặt Kiều Tẫn đỏ đến muốn tích huyết, khẽ cắn môi hỏi hắn: "Anh không muốn nữa sao?"
"Nhưng tôi không biết mặc."
Kiều Tẫn chỉ vào đồ bảo hộ, lại chỉ chỉ chính mình, "Để nó ở chỗ này, sau đó..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!