Lần thứ hai tòa án thẩm vấn, Hoàng Mạnh chỉ tay vào Lục Bình Ngôn nói Lục Bình Ngôn sai khiến nên mới thả ma túy vào kho hàng. Lục Dương Huy phát bệnh tại chỗ tạo thành hỗn loạn khiến phiên tòa không thể không dừng lại.
Lục Bình Ngôn theo vào bệnh viện để Mục Sương Lam ở lại, lần đầu chủ động đối mặt với Lục Hàm Châu.
Mục Sương Lam luôn luôn không hiểu rõ Lục Hàm Châu, lại một lần nữa dâng lên hổ thẹn, cũng khắc sâu hơn bộ dạng của hắn, "Hàm Châu, đã lâu không gặp."
Lục Hàm Châu nhìn đối phương, nhàn nhạt hỏi: "Tôi nên xưng hô với cậu như nào? Trợ lý Mục, hay là chị dâu?"
Vẻ mặt Mục Sương Lam nháy mắt trở nên lúng túng, khẽ cau mày nói: "Anh biết rõ chuyện này không phải do Bình Ngôn làm, là tôi có lỗi với anh, anh hận tôi là phải, tôi cũng không có ý định tự tẩy trắng trước mặt anh."
"Cho nên?"
"Anh muốn cái gì."
Lục Hàm Châu nói, "Lục Bình Ngôn quá mức đa nghi, cậu lại quá cố chấp, kiêu ngạo, vướng mắc của các người tôi không có hứng thú muốn biết. Chỉ là, đề nghị các người để tâm đến Lục Mặc nhiều hơn một chút. Còn vụ án này, so với tìm tôi thì chẳng bằng về khuyên Lục lão nhận tội, đổi lại một cái danh trong sạch cho con trai, rất có lời."
Mục Sương Lam nhíu mày: "Ngay từ lúc bắt đầu anh làm chính là để ép Lục lão?"
"Thời gian không còn nhiều, nếu như Lục lão bây giờ chết đi, Lục Bình Ngôn sẽ vĩnh viễn tẩy trắng không nổi cái danh này." Lục Hàm Châu lạnh nhạt khẽ cười một tiếng: "Nắm chắc thời điểm đi."
Mục Sương Lam siết chặt tay, hơi nhắm mắt lại, "Tôi nợ anh một câu xin lỗi."
"Không cần."
Mục Sương Lam trầm mặc nửa ngày, nhìn bóng lưng hắn dần xa mà thở dài.
Lục Dương Huy cũng không phải người không có đầu óc như thế. Lão biết rõ biện pháp này quá mạo hiểm nhưng vẫn dùng, là vì lão sắp chết rồi, những biện pháp kia hiệu quả đến quá chậm, lão chờ không được.
Căn cơ của Lục Hàm Châu ở Lục thị rất sâu, mặc dù quyền lợi ở trong tay hắn nhưng đến cùng cũng không phải danh chính ngôn thuận. Nếu như cứ kéo hắn xuống như vậy thì đến lúc Lục Bình Ngôn ngồi lên vị trí đó chắc chắn sẽ bị tất cả mọi người chỉ trích.
Nhưng nếu là Lục Hàm Châu vướng vào vụ án này, Lục Bình Ngôn liền trở thành người thứ hai cứu Lục thị qua khỏi cơn hấp hối. Phương pháp bí quá hóa liều này thoạt nhìn rất hữu dụng.
Chỉ là lão không nghĩ tới Lục Hàm Châu bây giờ đã không còn là thiếu niên bởi vì một câu nói của lão mà bỏ học tiếp nhận công ty nữa.
Hắn bình tĩnh, nội liễm, cường đại đến tưởng như không có nhược điểm, cũng không còn bị tình cảm quấy nhiễu.
Đúng là người sắp chết, chuyện ngu xuẩn gì cũng có thể làm được.
Mục Sương Lam cúi đầu nhìn tay mình, phút chốc lại siết chặt lấy.
Lục Hàm Châu nói y kiêu ngạo, đúng thật y vẫn luôn luôn một mực thể hiện mình rất kiêu ngạo nhưng cũng chưa từng chạy thoát được bất kì một xiềng xích nào. Từ chuyện dùng thuốc cho đến Lục Bình Ngôn.
Mấy năm trước, có một loại thuốc cấm có thể cải biến một thuộc tính thứ hai, làm rối loạn thuộc tính của Omega và Alpha, tạo nên một sự mất thăng bằng rất nghiêm trọng.
Cha mẹ đều đã mất nên y bị họ hàng bán đi thử thuốc, mà cũng may y tuổi nhỏ nên chưa phân hóa ra thuộc tính thứ hai. Chỉ có điều y lại có dung mạo xinh đẹp, những người kia liền thay đổi chủ ý, huấn luyện y thành một món đồ chơi.
Lúc đó y mới mười lắm tuổi, những nhân tài này lại không quản y chưa có phân hóa cưỡng ép làm đồ chơi. Mục Sương Lam sợ hãi đánh người kia đến đổ máu, liều mạng chạy ra ngoài, lập tức quỳ gối trước mặt Lục Bình Ngôn.
"Này, anh ơi!"*
*"Này, ngươi mù!"??? ( ) mình không hiểu vì sao lại gọi là mù TT.
Lục Bình Ngôn ngồi xổm xuống, nhìn y hỏi: "Bạn nhỏ này, em làm sao vậy?"
"Cứu tôi... Xin anh."
Lục Bình Ngôn mang y về nhà, sắp xếp người xử lí vết thương cho y, thậm chí còn tại thời điểm y lo lắng không thôi nói tất cả đã kết thúc rồi, sau đó để y đi theo sau mình.
Mục Sương Lam gật đầu, "Cảm ơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!