" Kiều Tẫn."
" Dạ."
" Ngủ đi, không còn sớm nữa." Lục Hàm Châu tắt điện thoại, đưa tay kéo lại chăn cho cậu, tại thời điểm gần tiếp xúc với đôi mắt sáng lấp lánh kia lại tránh đi.
Kiều Tẫn dừng một chút, hơi ủ rũ " Ừm." một tiếng, nhắm mắt lại.
Cậu ngủ rất không yên ổn, phỏng chừng là có chút không quen giường, vẫn luôn nói mớ, nhìn kỹ là có thể phát hiện cậu đang run rẩy. Lục Hàm Châu ghé sát vào nghe cậu nói mớ.
" Con sẽ ngoan.... Sẽ ngoan, mẹ đừng khóc, đừng khóc..."
" Đàn anh, anh đừng không cần tôi."
" Đánh dấu... Không muốn đánh dấu, không được đánh dấu..."
" Yêu thích, tôi không biết, không biết."
Lục Hàm Châu luôn tự nhận là mình rất kiên trì, bất kể là chuyện làm ăn hay chuyện Kiều Tẫn, hắn đều có thể chậm rãi chờ đối phương mắc câu. Nhưng một khi dục vọng chiếm hữu này xuất hiện kiên trì kia liền không thể vững vàng như trước.
Hắn buồn bực, hận không thể đi học theo Lục Bình Ngôn, dùng thủ đoạn cường ngạnh làm cho cậu không thể rời khỏi hắn. Nhưng suy cho cùng, Kiều Tẫn cũng không phải Mục Sương Lam kín đáo lại mạnh mẽ, biện pháp như thế nói không chừng còn có thể trực tiếp làm cậu hỏng mất.
Lục Hàm Châu biết Kiều Tẫn không phải không yêu mình, cậu chỉ là chưa nghĩ thông suốt, chỉ là còn hơi nhỏ.
Hắn hít sâu mấy cái, đè xuống xuống đáy lòng gợn sóng. Cuối cùng vẫn là thỏa hiệp duỗi tay ôm lấy cậu vào lòng, vỗ vỗ lưng cậu: " Đừng sợ, yên tâm ngủ đi."
Kiều Tẫn tựa hồ như cũng cảm nhận được ôm ấm tin cậy này, bắt đầu có hơi giãy dụa nhưng dần dần lại yên tĩnh lại, ngay cả hô hấp cũng ổn định hơn không ít.
Cậu vô ý thức chép miệng một cái, ánh mắt Lục Hàm Châu nóng lên, nhịn không được cúi đầu cắt một miếng rồi lại khẽ liếm một chút.
" Kiều Kiều ngốc, sau này nhớ phải trả cả gốc lẫn lãi cho tôi đó."
Ngày lễ cưới giáo sư Phó bắt đầu, không thể ăn mặc tùy ý như tối hôm qua.
Ninh Lam đưa Kiều Tẫn đến cũng mang theo luôn một bộ lễ phục, cắt may rất vừa người, âu phục không hề có một nếp uốn, trên tay áo còn phối thêm viên cúc màu ngọc bích. Lục Hàm Châu giúp cậu mặc xong mới nghiêng đầu nở nụ cười: " Đẹp."
Kiều Tẫn chưa từng mặc qua những quần áo kiểu như này, cũng chưa từng tham gia trường hợp này cho nên hơi sốt sắng hỏi hắn: " Có thật không?"
" Thật."
Lục Hàm Châu thay quần áo xong cũng không đeo cà vạt, chỉ để mở hai cúc ở cổ áo lộ ra hầu kết cùng một mảng da dẻ nhỏ. Không có áp bách ngày thường, chỉ có tuấn tú cùng tao nhã.
" Nhìn tôi làm gì? Mặt tôi có bẩn? "
Kiều Tẫn vội vàng lắc đầu.
" Vậy em cứ nhìn tôi chằm chằm làm gì? " Lục Hàm Châu khẽ cười, dừng động tác trên tay một chút, lại tại thời điểm Kiều Tẫn căng thẳng nuốt nước bọt mà nói: " Tôi còn tưởng mũi tôi mọc dài ra."
Kiều Tẫn ngẩn ngơ, đột nhiên tức giận.
Cậu còn, còn tưởng rằng Lục Hàm Châu sẽ giống như trước đây nói, " Em nhìn chằm chằm tôi làm gì? Muốn hôn tôi hả? "
" Cốc cốc "
Lục Hàm Châu đi tới mở cửa, Chúc Xuyên đứng ở cửa chớp chớp mắt nhìn hắn, một mặt ngầm hiểu ý, " Thế nào? Ngủ... Tốt không? "
" Không ngủ. "
" Ôi? Không ngủ? Một đêm không ngủ? " Chúc Xuyên há to mồm cảm thán, " Mẹ nó, thật là mạnh nha. "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!