Chương 45: Thanh sơn ở trong lòng tôi (Hai)

Ánh mắt Lục Hàm Châu thoáng lóe lên, trầm mặc hai giây mới nói: " Được."

Hắn xoay người khóa cửa lại. Kiều Tẫn thở phào nhẹ nhõm lại khó giải thích mà hơi khẩn trương, tầm mắt liếc loạn trên giường. Bọn họ sẽ thật sự phải ngủ trên một cái giường sao?

" Đi tắm đi." Lục Hàm Châu nhìn xung quanh một vòng, nhìn thấy vali của cậu đặt bên cạnh bàn, đi tới tìm áo ngủ giúp cậu.

Kiều Tẫn ngoan ngoãn nhận lấy quần áo đi vào phòng tắm. Lục Hàm Châu ngồi trên ghế có chút xuất thần, hơi uể oải day day ấn đường, lại mở cửa sổ ra để tản đi khí vị tin tức tố trong phòng.

Bạc Hành Trạch nói rất đúng. Hắn quả thực là cố ý để Ninh Lam đưa Kiều Tẫn đến đây, để cậu một mình ở trong môi trường hoàn toàn không quen thuộc, kích thích cậu nghĩ đến hắn.

Hiệu quả coi như không tệ, mỗi lúc cậu nhìn thấy hắn mắt đều sáng lên, mặc dù là đối mặt với Phương Nhuế đã mến mộ từ rất lâu cũng không do dự.

Đêm nay muốn hắn ở lại, Lục Hàm Châu suy đoán hẳn là cậu sợ hắn lại đi cậu lại phải đối mặt với những người xa lạ kia. Coi như có một chút lưu tâm, nhưng những thứ này vẫn như cũ không phải là tình yêu.

Hắn muốn quá nhiều, không cho phép Kiều Tẫn chỉ cho hắn một chút báo đáp này, hắn muốn tình yêu, cậu giao phó toàn bộ cho hắn.

Còn phải ép Kiều Tẫn một chút nữa, hắn chỉ cần nhượng bộ một chút, Kiều Tẫn vĩnh viễn không bao giớ biết tình yêu chân chính là gì.

" Đàn anh, tôi tắm xong rồi."

Kiều Tẫn đứng ở cửa phòng tắm, tóc tai ướt nhẹp, đôi mắt bị phủ lên một tầng mỏng hơi nước long lanh, không có lệnh của hắn liền không dám tiến thêm bước nữa, chỉ sợ chọc hắn tức giận.

" Lại đây."

Kiều Tẫn chậm rì rì đi tới, thời điểm bị Lục Hàm Châu nắm lấy tay liền theo phản xạ mà giãy dụa một chút. Đến lúc phát hiện ra ánh mắt của hắn liền ngừng lại, cố nén căng thẳng nuốt nước bọt.

" Đừng sợ, tôi đã nói sẽ không nhắc lại chuyện đánh dấu nữa thì nhất định sẽ không nuốt lời. Tôi giúp em sấy tóc." Lục Hàm Châu cầm máy sấy tóc, đứng dậy để cậu ngồi trên ghế, dùng tay thử nhiệt độ một chút mới bắt đầu sấy tóc cho cậu.

Kiều Tẫn tim đập hỗn loan, hai tay siết chặt lấy quần ngủ, tùy ý để hắn ôn nhu sấy tóc.

" Hôm nay em gặp Phương Nhuế, không muốn xin chữ kí của cô ấy sao?"

Kiều Tẫn vừa nghe thấy Phương Nhuế liền có chút ủ rũ, tự ti rũ mắt xuống: " Tôi có thể gặp Phương lão sư một lần là được rồi, không, không cần chữ kí."

" Ừm." Lục Hàm Châu trầm mặc một hồi, lại hỏi cậu: " Buổi chiều Chúc Xuyên có mang em ra ngoài đi dạo không? Cậu ta rất thích đi chơi, mặc dù hay phóng túng với tiểu hoa hồng* nhưng miễn cưỡng vẫn có thể coi là đáng tin."

*Gốc là " Gái hồng lâu " nhưng mình cứ thích Tiểu hoa hồng đấy =))

Kiều Tẫn ngẩng đầu: " Tiểu hoa hồng là gì?"

"... Ý là khen cậu ta đẹp mắt, đúng rồi, mẹ em và Phùng Ngọc Sinh có gọi cho em không?"*

*Chỗ này thiếu, nguyên gốc còn một ý nữa " Có nhờ em thổi gió bên gối tôi không?" nhưng theo mình nghĩ như này hợp với tính cách nhân vật hơn (?)

Kiều Tẫn gật đầu: " Có gọi."

" Em trả lời họ như nào?"

Kiều Tẫn không nói với Dương Cần nhưng đối với Lục Hàm Châu vẫn là không phòng bị mà hỏi, " Bọn họ nhờ tôi thổi gió bên gối của anh, nhưng chúng ta không ngủ chung một cái gối, thổi như nào bây giờ?"

Tay Lục Hàm Châu khẽ ngưng lại, máy sấy tóc thổi gió nóng một chỗ, Kiều Tẫn thấp giọng: " Đau."

" Xin lỗi." Lục Hàm Châu xoa xoa phần da đầu bị nóng cho cậu, cách máy sấy xa ra một chút, thoáng ổn định tin tức tố của chính mình mới tiếp tục sấy tóc. Kiều Tẫn quá thật quá câu nhân.

Loại bản năng này đơn thuần mà lại lộ ra một dục vọng tinh khiết bên trong. Thật ra tất cả chỉ là do quá ngây ngô mà không hiểu, còn loại dục vọng kia cũng chỉ tồn tại trong nội tâm dơ bẩn của một mình hắn.

Lục Hàm Châu gác lại máy sấy, sửa áo ngủ cho cậu nói: " Lên giường chơi điện thoại, tôi đi tắm."

Lục Hàm Châu không quá tin mình có thể ngủ cùng Kiều Tẫn trên một cái giường mà không làm gì, đặc biệt là đứa nhỏ này thỉnh thoảng còn dùng tin tức tố " khiêu khích " hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!