Chương 43: Thanh sơn ở trong lòng tôi

" Tiên sinh..."

Chúc Xuyên thoáng nghiêng người, híp mắt cười: " Ây ya, hai người cãi nhau hả?"

Chúc Xuyên không hỏi thì còn được, hỏi rồi lập tức làm Kiều Tẫn ngẩn người, không biết phải làm gì đành nhìn sang Ninh Lam.

" Lục tiên sinh có chút việc cần xử lí khả năng sẽ đến muộn một chút. Tiên sinh dặn tôi mang Kiều tiên sinh đến trước, còn nhắn nhủ Chúc tổng không được bắt nạt Kiều Tẫn."

Chúc Xuyên vừa nghe xong lông mày liền dựng lên, " Tôi thao, lão già này lại nhắn nhủ một mình tôi sao? Hắn còn là người hay không."

Kiều Tẫn theo bản năng không thích người khác mắng Lục Hàm Châu, nhíu mày nói: " Không cho anh mắng tiên sinh."

Chúc Xuyên cảm giác mình không quá nghe rõ liền hỏi lại: " Chị dâu nhỏ, chị mới vừa nói cái gì?"

" Không cho anh mắng tiên sinh."

Chúc Xuyên khẽ nhíu mày, " Ôi mẹ nó, lại còn bao che khuyết điểm, cái lão... Khụ, lão nam nhân kia nếu nghe thấy chị dâu che chở mình như vậy hẳn đuôi đều dựng thẳng lên trời."

Kiều Tẫn không quá thích bị người khác trêu chọc, nói xong liền không nói nữa, cúi thấp đầu đứng ở một bên nghĩ, nếu Lục Hàm Châu ở đây thì tốt rồi.

Giáo sư Phó nở nụ cười, lấy chìa khóa từ trong túi áo khoác của bác sĩ Thẩm đưa cho Kiều Tẫn, nói: " Đây là phòng cho cậu và Lục Hàm Châu, ở đằng sau hoa viên, phòng giữa lầu ba. Đi nghỉ trước đi."

Ninh Lam đưa Kiều Tẫn đến đây là coi như nhiệm vụ hoàn thành. Ở Bình Châu còn những chuyện khác cần cô làm liền không thể làm gì khác hơn là không nghỉ ngơi mà về thẳng.

Kiều Tẫn nhịn lại kích động muốn theo Ninh Lam quay về, nhận một cuộc điện thoại của Dương Cần lại nhận một cuộc điện thoại của Phùng Ngọc Sinh. Đều không có gì ngoài nhờ cậu xin Lục Hàm Châu trợ giúp.

Trong lòng cậu rất loạn, luôn không nghe thấy thanh âm đầu bên kia. Mãi đến khi đầu bên kia thấy cuộc điện thoại này không có ý nghĩa gì, cậu vẫn đang ngồi ngẩn người.

Ban ngày ở La quốc rất dài, ráng chiều tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động, làm nổi bật hồ nước ngọt óng ánh phía xa, còn có một chút khóm hoa cỏ không biết tên là gì đang rung rinh xao động.*

*Không biết miêu tả kiều gì luôn =)). Ngày ở La quốc rất dài gốc là La quốc trời tối rất muộn.

Cậu mở cửa sổ ra, hơi lạnh của không khí khẽ phả vào mang theo hương hoa nhàn nhạt cùng mùi cỏ xanh trong lành.

Kiều Tẫn lấy điện thoại ra, trên khung tìm kiếm gõ ba chữ Lục Hàm Châu, lập tức nhảy ra nguyên một trang tin tức mới. Tin mới nhất được đăng lên từ ba mươi phút trước.

Có người chụp được bức ảnh Lục Hàm Châu đi vào tòa án, vô căn cứ nói hắn không thể không tránh khỏi việc có liên can vào vụ tàng trữ ma túy. Lại còn ở bên dưới kể sinh động như thật những chuyện tàn nhẫn trước đây hắn làm.

Kiều Tẫn càng xem càng tức giận, nhịn không nổi bọn họ bình phẩm soi mói Lục Hàm Châu như vậy liền bình luận ở bên dưới: Các người không nên nói bậy!

Chỉ chốc lát sau liền có người trả lời cậu: Làm sao cậu biết là nói bậy? Cậu có quan hệ gì với hắn?

——Nếu không phải sự thật thì việc gì phải kích động như vậy? Hay là nói trúng tim đen rồi, muốn leo lên giường Lục Hàm Châu thì phải cẩn thận, không khéo lại bị nhiễm độc.

——Hừ, xem thông tin cũng không biết là Alpha hay Omega, thích liếm chó*?

*Liếm cẩu "

": Đây là một thuật ngữ mạng, chỉ loại người mà trong mối quan hệ nam nữ, biết rõ đối phương không thích mình, nhưng vẫn không hề có tôn nghiêm và liêm sỉ dùng mặt nóng dán mông lạnh.

——Lại như Lục Hàm Châu vướng vào hiềm nghi buôn ma túy còn có người muốn tẩy trắng sao, mẹ mày chết rồi à? Để tao thay mặt cảnh sát truy giết con m* mày nhé.

Kiều Tẫn từ trước tới giờ chưa bao giờ gặp phải bình luận có ác ý lớn như vậy, tay cầm điện thoại trực tiếp run lên, Tiên sinh không phải người như vậy!

Lục Hàm Châu rất rất tốt, tuyệt đối không phải người như vậy!

Kiều Tẫn nhìn điện thoại nửa ngày, lấy dũng khí gọi cho hắn một lần. Điện thoại vang lên hai tiếng liền lập tức ngỏm luôn, chờ đến khi cậu gọi lại đầu bên kia liền trực tiếp tắt máy.

Lòng cậu nguội lạnh, sao hắn lại không nhận điện thoại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!