Từ trước tới giờ Kiều Tẫn đều quen với việc ngoan ngoãn nghe lời. Trước đây Dương Cần kêu cậu làm gì cậu liền làm đó, sau này gả cho hắn lại nghe lời hắn, chưa từng có lựa chọn của riêng mình.
Cậu lần đầu đối mặt với việc này, không biết nên lựa chọn thế nào.
" Nhưng mà... Anh nói sẽ không đánh dấu tôi."
Đầu ngón tay Lục Hàm Châu hơi căng thẳng, lại lập tức nở nụ cười, " Đúng, tôi đã nói, nhưng bây giờ tôi muốn đổi ý."
Kiều Tẫn nắm chặt tay, lòng bàn tay cùng lưng đều toát ra một tầng mồ hôi mỏng. Lục Hàm Châu nhìn cậu không rời mắt, đem hết vẻ mặt hoảng loạn không thôi của cậu thu vào mắt.
" Đàn anh, mẹ tôi nói..."
Lục Hàm Châu nhìn cậu gấp đến sắp khóc, quyết đinh vẫn muốn ép cậu thêm một chút, cứng giọng hỏi: " Đây là chuyện của hai chúng ta, không liên quan đến mẹ em. Tôi đếm đến mười, nếu như em không chọn được tôi sẽ giúp em lựa chọn. Một, hai, ba..."
" Đàn anh, không muốn..." Kiều Tẫn theo bản năng nắm lấy tay hắn, hoảng loạn lắc đầu, " Tôi..."
" Em vẫn muốn ly hôn với tôi, có đúng không?" Lục Hàm Châu ngửa đầu, khẽ cười một tiếng, chua xót từ trong lồng ngực trào ra, như bình dấm bị đun đến sôi sùng sục.
" Không..." Kiều Tẫn dùng sức lắc đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, " Không phải, không phải như thế."
Lục Hàm Châu bóp chặt tay cậu, ép hỏi: " Vậy thì là cái gì? Em dùng trái tim cảm nhận một chút, em thật sự không muốn ly hôn với tôi phải không?"
Kiều Tẫn lúng túng nhìn hắn, tim như bị bóp chặt, đau đến hô hấp khó khăn chỉ có thể từng hơi từng hơi mở miệng nhỏ thở, nước mắt từng viên một lã chã rơi xuống.
Cậu thật sự không hiểu vì sao Lục Hàm Châu lại tức giận như vậy, theo bản năng nhận sai: " Xin lỗi."
" Tôi nói rồi, tôi không thích nghe em nói hai chữ này." Thanh âm Lục Hàm Châu lạnh lẽo mà cứng rắn. Kiều Tẫn như chim sợ cành cong nhìn hắn, không dám há mồm lấy hơi nữa.
Lục Hàm Châu nhìn cậu cúi đầu rơi nước mắt, buồn bực trong lòng như đám mây nặng trĩu đột nhiên bị bốc hơi, siết chặt tay làm cho mình bình tĩnh lại.
Lúc này điện thoại bỗng nhiên vang lên, hắn khẽ buông tay cúi đầu liếc mắt nhìn.
Lục Bình Ngôn.
Hắn buông Kiều Tẫn từ trên đùi xuống, khẽ thở dài một cái nói: " Không còn sớm nữa, đi ngủ đi."
Kiều Tẫn cảm thấy rõ ràng tâm trạng của hắn bây giờ rất kém, đưa tay lau nước mắt nhỏ giọng gọi hắn: " Đàn anh, tôi sẽ ngoan, sau này tất cả đều sẽ nghe anh, anh đừng khó chịu được không?"
Lục Hàm Châu giơ tay lau nước mắt cho cậu, " Xin lỗi, lại làm em khóc rồi, đã đáp ứng không hung dữ với em vậy mà tôi lại nuốt lời."
Kiều Tẫn nhìn hắn cười khổ, khó chịu lắc đầu: " Không có, không phải."
" Ừm, đi ngủ đi." Lục Hàm Châu thu tay về, cầm điện thoại vẫn còn đang vang chuông lên, nhẹ giọng nói: " Đi về phòng."
Kiều Tẫn trong lòng hốt hoảng, vẻ mặt của hắn rõ ràng ôn nhu hơn vừa nãy rất nhiều. Nhưng chính là cậu luôn cảm thấy hắn sẽ không cần mình nữa, nước mắt rơi càng hung dữ, níu lấy tay hắn lắc đầu: " Tôi không, không đi."
" Không đi thì muốn làm gì?" Lục Hàm Châu nở nụ cười xoa xoa đầu cậu, bất đắc dĩ nói: " Tôi muốn nghe điện thoại, ngoan, đi ra ngoài."
" Không đi." Kiều Tẫn không quan tâm, lau nước mắt, đầu ngón tay nhỏ gầy nắm chặt lấy cánh tay Lục Hàm Châu, dùng sức lắc đầu, " Tôi không đi."
Lục Hàm Châu: " Tôi cho em rất nhiều thời gian, cho em chậm rãi thích ứng làm bạn với tôi, cho em suy nghĩ xem em có thích tôi một chút không. Kiều Kiều, em thật sự không muốn nghĩ sao?"
Kiều Tẫn không hiểu hắn nói yêu thích này là loại này, gấp đến cả người đầy mồ hoi, tin tức tố bất tri bất giác tràn đầy thư phòng. Nếu cậu thông minh thêm chút nữa là tốt rồi, nhất định có thể biết Lục Hàm Châu muốn cái gì.
Đánh dấu.
Trong đầu Kiều Tẫn chợt lóe lên hai chữ này, đưa tay kéo cổ áo ngủ, run rẩy lộ gáy đến gần Lục Hàm Châu, " Cho anh... Đàn anh, đánh dấu."
Lục Hàm Châu nhìn cậu cúi đầu, run rẩy lộ ra tuyến thể đến trước mặt mình, tin tức tố cùng từng trận xông lên chóp mũi hắn. Không cần nghĩ cũng biết cậu đang rất sợ hãi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!