Chương 41: Thanh sơn ở trong lòng tôi.*

*Gốc là : Thanh sơn đi vào lòng ta. Mình đang phân vân giữa cái " Thanh sơn ở trong lòng tôi " với " Thanh sơn ôm lấy tôi. " (?). Mọi người có thể cái tên chương nó hai chiều vcl không? Kiểu như mình có thể nghĩ là " tôi " là Kiều Kiều thì nó mang ý nghĩa là Kiều Kiều đã hiểu được lòng Lục tổng. Còn " tôi " là Lục tổng thì Lục tổng đã ôm được Kiều Kiều. Má =))), xin lỗi mọi người nếu mình có tư duy lệch lạc chỗ nào TT.

Đau lòng hắn?

Kiều Tẫn nghĩ không ra, Lục Hàm Châu cường đại như vậy, cảm giác hắn không gì không làm được. Vậy thì tại sao cậu lại đau lòng hắn? Cảm giác này thật không dễ chịu, đôi mắt cũng không tự chủ mà hơi xót.

Cậu thẹn thùng lau nước mắt, Ninh Lam vội hỏi: " Ây ya, đừng khóc. Lục tiên sinh mà biết chị làm em khóc sẽ lột sống chị mất."

Liều Tẫn ngẩng đầu lên nhìn cô, gật đầu một cái.

" Được rồi, dẫn em đi đón chồng em về nhà."

Kiều Tẫn ngẩn ra, " Đàn anh không có nhà sao?"

Ninh Lam hơi chế nhạo nói: " Em không phải là thật sự tưởng hắn mỗi ngài đều ở nhà giặt quần áo nấu cơm đấy chứ? Trước vụ án ma túy kia, tiên sinh vẫn luôn liên tục trợ giúp điều tra."

Kiều Tẫn sửng sốt. Ninh Lam rũ mắt cười, " Tiên sinh chỉ là không muốn nói cho em biết thôi."

Cậu cảm thấy con đường phía trước tràn đầy ánh sáng, chẳng qua là có người đi trước gánh vác tất cả thôi.

Kiều Tẫn đứng ở cửa, căng thẳng chờ. Chờ đến nửa giờ Lục Hàm Châu vẫn chưa đi ra, cậu đều đã đứng đến đông người rồi. Ninh Lam gọi cậu vào trong xe chờ nhưng nói cái gì cậu cũng không chịu.

Ninh Lam: " Vậy chờ đến lúc chồng em đi ra nhớ nói không phải chị bắt em đứng ở đây nha."

Kiều Tẫn hơi mất tập trung gật đầu, mắt liên tục nhìn chằm chằm vào hướng cửa lớn.

Thân ảnh Lục Hàm Châu xuất hiện ở cửa, vừa đi vừa xỏ tay vào áo khoác, thời điểm bước đến bậc thang còn ngẩng đầu nhìn trời một chút. Kiều Tẫn căng thẳng, liều mạng chạy đến.

Bảo vệ hơi ngăn lại nhưng không kịp bắt được, ở phía sau nhanh chân đuổi theo. Lục Hàm Châu vừa xuống bậc bỗng nhiên có một bóng người chạy tới, theo phản xạ đưa tay. Không nghĩ tới là Kiều Tẫn trực tiếp nhào vào lồng ngực hắn, hắn tiếp được đứa nhỏ nhà hắn, ôm một cái đầy cõi lòng.

Bị cảnh sát tra hỏi cả một buổi trưa, ngay sau đó lại nhận được cái ôm ấp đầy yêu thương này thì dù cho là Lục Hàm Châu cũng không tránh được có chút bối rối.

" Sao, làm sao vậy?"

Kiều Tẫn không nói lời nào, hai tay vẫn cứ ôm chặt eo hắn, cả người đông cứng như khối băng. Lục Hàm Châu kéo áo khoác, bọc đứa nhỏ nhà mình lại, ngẩng đầu không một tiếng động dò hỏi Ninh Lam.

Người " làm việc tốt âm thầm trong bóng tôi " kia chỉ nhìn hắn, chớp mắt một cái, " Không cần cảm ơn tôi, tôi chỉ làm việc một trợ lý nên làm."

Lục Hàm Châu lành lạnh liếc nhìn cô, " Việc trợ lý cần làm là để cho người yêu của ông chủ bị đông đến chết sao?"

Kiều Tẫn nghe thấy giọng nói lạnh lùng của hắn, nghĩ đến Ninh Lam vừa căn dặn, vội vã ra khỏi lồng ngực hắn, nói: " Không làm do chị Ninh Lam, là tôi tự..."

" Em làm sao?"

Kiều Tẫn vừa muốn nói chuyện lại nghe lấy một tiếng cười nhẹ. Mục Sương Lam đẩy Lục Bình Ngôn đi ra, " Không trách Hàm Châu vội như vậy, hóa ra là có người đứng cửa chờ. Nếu là anh, anh cũng sẽ vội như thế."

Mục Sương Lam mặt mày bất động, lạnh lẽo như tuyết.

Lục Hàm Ngôn thấy không thú vị, quay đầu nhìn Lục Hàm Châu nói: " Tìm chỗ nào ngồi uống một chén?"

" Không cần, Kiều Tẫn sợ lạnh, để lần sau đi." Lục Hàm Châu không thích để Kiều Tẫn gặp Lục Bình Ngôn và Mục Sương Lam liền ôm cậu đi trước.

Lục Bình Ngôn thu hồi ý cười, " Đi xa rồi, vẫn còn không nỡ sao?"

Mục Sương Lam khóe miệng nổi lên ý cười nhạt, " Tôi đúng là không nỡ, cho nên, anh sẽ thả tôi đi sao?"

" Tôi cũng sợ lạnh, về công ty đi."Kiều Tẫn vừa nãy chạy tới ôm hắn là rất kích động, bây giờ phục hồi tinh thần mới biết thẹn thùng. Ngồi trên ghế không dám nói lời nào.

Lục Hàm Châu đoán là do Ninh Lam vừa gạt cậu cái gì, bất đắc dĩ đưa tay ra, " Kiều Kiều, buổi chiều Ninh Lam đã nói gì với em?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!