Ninh Lam ở trong lòng oán thầm một câu, " Lão ngu ngốc.", sau đó mơ hồ mà thuận lời thăm dò Kiều Tẫn, " Ôi em nhìn xem, mấy ngày nay chị bận đến mù mịt, chuyện này cũng quên mất. Em có ở nhà không? Bây giờ chị qua lấy luôn."
" Không, không ở nhà, em đang ở bệnh viện."
" Bệnh viện?" Ninh Lam ra hiệu bác sĩ dừng lại một chút, đổi tay cầm điện thoại hỏi cậu: " Em ở bệnh viện làm gì? Ốm hay bị thương ở đâu? Lục tiên sinh đã biết chưa?"
" Không, không phải, em và Chu Tố đi thăm Trương Miểu."
Ninh Lam từ lúc tốt nghiệp liền đi theo Lục Hàm Châu, là một trong số ít những người hắn có thể hoàn toàn tín nhiệm, việc này đương nhiên hắn cũng không giấu cô, vừa nghe liền hiểu ra, " Là bệnh viện Bình Châu sao? Tầng mấy, chị đến gặp em."
" Tầng sáu."
Ninh Lam đang đang làm kiểm tra tin tức tố theo thường lệ, tầm mười phút nữa là có thể hoàn thành, suy nghĩ một chút mới nói vào điện thoại: " Vậy em chờ chị một chút, xong việc chị qua tìm em thuận tiện đưa em về nhà."
Kiều Tẫn ngoan ngoãn thuận theo.
" Kiều Kiều?"
Cậu vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Dương Cần đang từ góc cầu thang đi tới. Thoạt nhìn có chút tiều tụy, má phải hơi sưng lên, hẳn là Phùng Ngọc Sinh đã đánh bà.
" Mẹ." Kiều Tẫn vội vàng cúp điện thoại, nhanh chân đi tới, " Mặt mẹ làm sao vậy? Có phải Phùng thúc thúc lại..."
Ninh Lam mơ hồ nghe thấy tiếng " mẹ ", suy nghĩ nửa giây liền cảm thấy không quá yên tâm, lập tức ngồi thẳng dậy, " Bác sĩ, tôi tạm thời có chút việc phải đi rồi, mai lại tới kiểm tra."
Bác sĩ nhíu mày: " Người kia quan trọng như vậy?!"
Ninh Lam híp mắt nở nụ cười, " Ây da, thật thông minh."
Bác sĩ ném thiết dụng cụ kiểm tra lên giường bệnh một cái, lạnh như băng nói: " Ninh tiểu thư, tôn trọng người khác một chút."
Ninh Lam mặc quần áo tử tế, vơ lấy túi xách chạy đi. Thời điểm đi tới cửa mới ngừng lại một chút, quay đầu nháy mắt với vị bác sĩ một cái, " Mỗi lần đi tới kiểm tra tôi đều đã tiêm thuốc ức chế, thế này còn chưa tôn trọng anh sao?"
" Cô rốt cuộc có phải Omega hay không!"
" Tôi là Omega nha."
Vị bác sĩ bị cô chọc tức đến mu bàn tay nổi đầy gân xanh, ống nghe cơ hồ bị siết đến biến dạng. Ninh Lam thấy đủ rồi thì thôi, quay lưng lại vẫy vẫy tay, " Đi đây."
Bị bác sĩ nhìn bóng lưng cô, trầm thấp thở ra một hơi. Biết bản thân là Omega mà vẫn coi công việc quan trọng hơn tính mạng, đây chỉ là giường kiểm tra một chút, vậy coi như là bàn mổ hẳn cũng không sợ đi.
Công việc của ông chủ quan trọng nhất, vợ ông chủ đứng thứ hai, thứ ba mới đến lượt hắn.
Đây chính là cách em truy người khác sao?
Trên giường kiểm tra đánh rơi một cái trâm cài ngực nho nhỏ* ở dưới ánh đèn phòng bệnh lại sáng đến lấp lánh. Bác sĩ đi tới nhặt lên, cầm trong tay trầm mặc nửa ngày mới cất vào túi áo trắng.
*Trâm cài ngực:
" Mẹ."
Dương Cần liếc nhìn sau lưng cậu, thở dài nói: " Con cũng đến thăm Trương Miểu sao? Mẹ đã tới mấy lần, chị gái của thằng bé cũng không muốn gặp mẹ."
Kiều Tẫn gật đầu một cái, hỏi bà: " Đại ca thế nào rồi?"
" Còn có thể như nào nữa, chuyện bây giờ càng ngày càng nghiêm trọng, bên trên vốn đã rất bảo vệ Omega, hơn nữa không biết ai đã ở sau lưng thao túng. Đại ca của con lần này xem ra là không còn hy vọng gì."
Kiều Tẫn mím mím môi, không biết nên nói gì. Dương Cần lại hỏi cậu: " Mẹ bảo con nói với Lục Hàm Châu một chút, hắn đã nói thế nào?"
" Hắn nói nếu sau này có chuyện mẹ nên trực tiếp tìm hắn. Lục tiên sinh sợ con không nói rõ làm lỡ chuyện."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!