Chuyện này có đường lui hay không, Dương Cần hết sức rõ ràng, nếu như là một người khác còn có thể có cách thương lượng, nhưng cố tình lại là Lục Hàm Châu.
Bà thở dài mấy hơi, đưa tay xoa xoa đầu Kiều Tẫn, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi bên thái dương cậu, tâm từng trận đau nhói.
Kiều Tẫn từ nhỏ đã ngoan ngoãn, ngoan đến nỗi bà không phát hiện được cậu có khuynh hướng tự bế. Đợi đến khi bà phát hiện ra thì Kiều Tẫn đã một câu cũng không nói nổi.
Khi đó công ty Phùng Ngọc Sinh vừa mới phát triển, bà mỗi ngày đều trông nom công ty, hơn nữa con riêng của chồng cũng gây khó dễ với mẹ con bà, bà căn bản không rảnh bận tâm đến sự thay đổi nhỏ của Kiều Tẫn.
Sau đó là giáo viên của Kiều Tẫn nói, cậu chỉ khi đến lớp vũ đạo mới hoạt động, còn những lúc khác đều yên tĩnh đến kỳ lạ, bà mới nhớ tới đưa Kiều Tẫn đi bệnh viện, lúc đó cậu liền được chuẩn đoán có khuynh hướng tự bế.
Dương Cần phải hao tổn tâm huyết rất lớn mới vất vả lôi cậu từ không gian tự bế đó ra ngoài. Nhưng lại để lại di chứng, không bao giờ có thể hoạt bát như những đứa trẻ bình thường, trở nên vừa yên tĩnh vừa nhát gan. "
" Kiều Kiều, nghe mẹ nói."
" Dương Cần nắm chắn bờ vai gầy gò của con trai, kéo cậu đến cửa sổ, chỉ vào chiếc xe đen kịt bên dưới: "
" Lục Hàm Châu cho người đi đón con về nhà hắn, con phải ngoan ngoãn, tuyệt đối không được gây phiền phức, con biết chưa."
"
Kiều Tẫn bé ngoan gật đầu: "
" Con biết rồi."
" "
" Còn nữa, con mới vừa phân hóa, thời kỳ động dục vẫn chưa ổn định, nhất định phải giữ khoảng cách với Lục Hàm Châu, không thể động dục trước mặt hắn, cũng không thể phóng tin tức tố bừa bãi, nhất thiết phải nhớ kỹ."
" "
" Vâng."
" "
" Cách xa hắn một chút, chỉ cần hắn có mặt ở nhà, con phải cẩn thận một chút, đừng chọc hắn tức giận, phải bảo vệ tốt chính mình, biết không?"
" Dương Cần nói xong lại khóc lên, nếu như có thể, bà tình nguyện chết cũng không để Kiều Tẫn gả cho Lục Hàm Châu, nhưng bây giờ...
Kiều Tẫn tự mình ký giấy kết hôn, ván đã đóng thuyền, không có cách nào cứu vãn.
Bà chỉ có thể dạy Kiều Tẫn bảo vệ chính mình, cũng gửi hy vọng cho Lục Hàm Châu, hy vọng hắn nói được làm được, không đánh dấu Kiều Kiều.
Kiều Kiều ngay cả đối với thời kỳ động dục kiến thức còn nửa vời, nếu như Lục Hàm Châu muốn cậu, quả thực dễ như trở bàn tay. "
" Kiều Kiều, con nhất định phải nhớ kỹ lời mẹ, có biết hay không?"
" Dương Cần ôm lấy vai con trai, nước mắt rơi lung tung trên bả vai, thấm ướt cả một mảng vải vóc, hơi nghẹn ngào, "
" Xin lỗi, xin lỗi, mẹ không bảo vệ được con."
"
Kiều Tân dang tay, ôm lấy mẹ, nhẹ giọng mà "
" Ừm"
" một tiếng, "
" Con sẽ thật nghe lời, không bao giờ chọc hắn tức giận, mẹ, mẹ đừng... đừng khóc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!