Hắn, hắn nói cái gì?
Lục Hàm Châu muốn giúp cậu mặc đồ bảo hộ?
Kiều Tẫn có ngu ngốc đến mấy cũng hiểu được đây là ý gì. Nhưng mà còn chưa có kịp phản ứng lại thì Lục Hàm Châu đã đưa tay đến, chạm vào chỗ đang hơi nhếch lên kia một cái.!!!
" Lục, Lục, Lục tiên sinh!!" Kiều Tẫn vừa căng thẳng một cái liền đem cả danh xưng này gọi ra, chờ đến thời điểm đầu ngón tay thon dài kia đè xuống thì cả người đều căng cứng như muốn hóa thành đá.
Cậu từ trước đến giờ chưa từng cảm thấy như vậy, ngay cả tự mình cũng chưa từng làm. Bị đầu ngón tay kia áp đến, đè lên, đầu óc liền bối rối, lại kích thích đến càng thêm ngẩng cao cổ, tin tức tố cũng lập tức phóng ra ngoài.
" Kiều Kiều ngoan, không được nhúc nhích." Lục Hàm Châu có thể cảm nhận được Kiều Tẫn đang sợ đến căng thẳng, nhưng phần lớn lại là thẹn thùng, không biết nên làm gì. Hắn chưa từng làm loại chuyện này, nhận thức này làm cho hắn cao hứng vô cùng.
Có lúc hắn cũng cảm thấy bản thân mình như là bị bệnh rồi, loại dục vọng chiếm hữu sinh sôi nảy nở, cho dù là bản thân Kiều Tẫn cũng đừng hòng cướp cậu đi khỏi hắn.
Kiều Tẫn hô hấp không nổi, cả mặt lẫn viền mắt đều đỏ bừng, nơm nớp lo sợ nhìn hắn. Ngón tay tinh tế trắng trẻo nắm chặt lấy cánh tay chắc khỏe của Lục Hàm Châu, nửa ngày mới run rẩy phun ra vài chữ: " Thật, thật kỳ lạ."
Lục Hàm Châu ôm cậu ngồi lên đùi, cắn vành tai cậu nhẹ nhàng hỏi: " Chỗ nào kỳ lạ?"
Kiều Tẫn không nói ra được, nhìn chỗ kia theo thanh âm của hắn mà nảy lên một chút, thiếu chút nữa gấp đến khóc: " Lấy, lấy ra."
Lục Hàm Châu cũng không muốn làm quá sớm, nhưng suy cho cùng hắn cũng là một Alpha, lại còn ngồi ở địa vị cao nhiều năm, bản tính cướp đoạt từ trong xương so với những người khác càng nhiều hơn.
" Đáp ứng tôi vài việc thì tôi buông ra, được không?"
Toàn bộ ý thức và thần kinh của Kiều Tẫn đều đang tập trung tại nơi ngón tay đang đè lên kia, bây giờ muốn cậu làm gì cho hắn cậu cũng sẽ đều không do dự mà đáp ứng.
" Tôi đáp ứng, tôi đáp ứng."
Lục Hàm Châu bật cười: " Tôi còn chưa nói gì."
Kiều Tẫn bị hắn bắt nạt đến nói không nên lời, sắc mặt đỏ bừng, viền bắt cũng hồng hồng không tiếng động mà lên án hắn. Đột nhiên cảm thấy trước đây bị Phùng Triều Ân bắt nạt căn bản không khó để nhịn xuống, chỉ có nam nhân trước mắt này là xấu xa chết đi được.
" Sau này không cho đề cập đến việc ly hôn."
Kiều Tẫn: " Nhưng mà..."
" Hửm?"
Kiều Tẫn lập tức gật đầu, " Tôi đồng, đồng ý!"
" Còn nữa." Lục Hàm Châu đưa tay ấn trên gáy cậu, ngắt tuyển thể một chút đến khi cảm thấy người trong lòng run rẩy mới nói, " Không được sợ tôi."
" Tôi không... Không sợ."
Lục Hàm Châu khẽ cười điểm điểm trán cậu, sau đó giả bộ buông tay lại ngay lập tức vòng trở về, nhẹ nhàng nắm lấy chỗ kia. Tiếp đến là tiếng khóc nức nở của Kiều Tẫn vang lên, " Hức, anh nói không giữ lời!"
Chị em nào không biết thì đoạn trên là Lục tổng th* d*m cho Kiều Tẫn rồi nha =)), tui là tui sợ cảnh H nó bay lướt nhanh quá chị em chưa kịp hiểu.Lục Hàm Châu ở nhà rảnh rỗi hơn một tháng, nhưng thật ra Ninh Lam vẫn thường xuyên đến thư phòng thỉnh thoảng cũng nói một chút sự vụ ở công ty.
" Hôm nay đại thiếu ở công ty bị bắt bẻ."
Lục Hàm Châu khẽ nhíu mày, " Hả?"
Ninh Lam nói: " Chúng ta trước kia còn có một cuộc đàm luận, chính là trước khi vụ án đó xảy ra, lần đó ngài bị ờm... gặp phải một chuyện không tốt lắm cho nên không thể tiếp tụp hợp tác. Hiện giờ đại thiếu muốn hợp tác lại."
" Cái này cũng không có gì đáng trách, chưa nói tới vấn đề nhân phẩm thì đây là một cuộc trao đổi lợi ích không tệ."
Ninh Lam nhìn Lục Hàm Châu vẻ mặt lãnh tĩnh tựa như là dự định thật sự sẽ về hưu sớm. Nếu không phải bây giờ cô vẫn còn làm việc cho hắn, chỉ sẽ sẽ thật sự tin điều này.
" Anh ta phỏng chừng là lo lắng chuyện này bị mọi người lên án cho nên mới tiến hành bỏ phiếu công khai. Kết quả bị mấy người có năng lực mạnh mẽ bác bỏ, bất quá nếu chỉ nhìn vào góc độ lợi ích anh ta hoàn toàn không sai. Cho nên đám người kia chỉ có thể phun ra vài câu nói chứ cũng không thể ngăn cản."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!