Chương 38: Ánh sao rơi trên tay áo tôi

Lục Hàm Châu cuối cùng cũng chưa thấy được bản vẽ kia. Kiều Tẫn thở phào nhẹ nhõm thu vở cẩn thận, ngồi bên cạnh hắn từng chút từng chút điêu khắc, tin tức tố trên người đã bình tĩnh lại không ít.

Bất kể là quen thuộc ở cạnh mình, hay là điêu khắc búp bê là chuyện cậu thích thì đều là một tiến triển tốt.

Lục Hàm Châu nhìn đĩa bánh ngọt ăn một nửa trên bàn, thoáng xuất thần.

Chúc Xuyên đánh cược với hắn xe thể thao, Lục Bình Ngôn thì thăm dò hắn, đều là bởi vì trong mắt người ngoài, hắn và Kiều Tẫn là trống đánh xuôi, kèn thôi ngược, hai người hoàn toàn không xứng đôi.

Trước khi gặp cậu, hắn cũng chưa từng nghĩ mình sẽ động tâm với một đứa nhỏ, ngốc đến năng lực tự gánh vác cũng không đủ dùng như này.

Kiều Tẫn lại không dấu hiệu xen vào sinh mệnh của hắn không biết từ bao giờ, nhẹ không được, nặng không xong, đánh không dám, chửi không nổi. So với sinh ý của hắn còn phải cẩn thận chăm sóc hơn trăm triệu lần.

Lục Hàm Châu ở trong lòng khẽ thở dài một hơi, thu hồi suy nghĩ, nghiêng đầu liếc nhìn Kiều Tẫn còn đang nghiêm túc điêu khắc bên cạnh.

" Chưa buồn ngủ sao?"

Kiều Tẫn không ngẩng đầu nói: " Không buồn ngủ."

" Không buồn ngủ cũng phải ngủ, sắp mười rưỡi rồi." Lục Hàm Châu cầm lấy dao khắc từ trong tay cậu đặt qua một bên, nói: " Mai lại điêu khắc tiếp, buổi tối phải nghỉ ngơi."

Kiều Tẫn mong chờ nhìn hắn một lúc, " Vâng."

Lục Hàm Châu rất ít khi đi qua phòng Kiều Tẫn, hai người vẫn luôn duy trì thói quen chia phòng lúc mới kết hôn. Chỉ chúc ngủ ngon rồi về phòng rửa mặt.

Sáng sớm hôm sau, Kiều Tẫn nhanh chân từ trên lầu chạy xuống.

" Châm một chút." Lục Hàm Châu nghe thấy âm thanh, thò đầu ra từ phòng bếp, mắng nhẹ một tiếng, " Thiếu đánh."

Kiều Tẫn biết hắn sẽ không đánh mình, chạy tới cửa vừa lúc đụng phải dì Lý từ bên ngoài trở về, trong tay cầm theo một cái rổ không.

" Ôi, lần này tuyết lớn, đường đều bị phủ kín rồi."

Kiều Tẫn thoáng sụp hai vai, " Vậy phải làm sao bây giờ?"

" Hôm nay không phải thứ bảy sao? Cũng có tiết?" Dì Lý vừa cởi áo khoác vừa nói, " Xem ra tuyết này trong thời gian ngắn cũng chưa dừng được, chờ xe san tuyết tới đi, nhưng cũng không biết lúc nào mới đến."

Kiều Tẫn nói: " Cháu muốn đến trường luyện khiêu vũ."

Lục Hàm Châu vừa vặn đi ra, nghe thấy câu này bước chân hơi ngừng lại, nghiêng đầu liếc nhìn ngoài cửa sổ, tuyết đọng rất dày, xe khẳng định là không đi nổi.

Bởi vì Khương Phi thôi học nên hắn đã tự mình " thương lượng " với thầy Tôn muốn chuyển thành Kiều Tẫn múa đơn. Mà bây giờ cách lễ kỉ niệm cũng không còn nhiều, đương nhiên cậu cũng phải đi luyện tập một chút.

Hắn suy nghĩ một lúc, đặt đồ ăn ở phòng bếp, lấy điện thoại gọi.

" Chỉnh sửa hả, ok nha, để tôi sắp xếp... Chỉnh sửa?!!!" Ninh Lam lập tức từ trong mộng thức tỉnh, hai tay dụi mắt ngơ ngác hỏi hắn, " Chỉnh sửa chỗ nào đó?"

" Trong nhà." Lục Hàm Châu dựa vào bên cạnh hồ, ung dung thong thả nói: " Kiều Tẫn cần một phòng luyện khiêu vũ, cô cảm thấy thế nào?"

" Không phải chứ." Ninh Lam từ trên giường bò dậy, một bên đi phòng vệ sinh, một bên nghiến răng nghiến lợi đáp: " Tôi là trợ lý của anh, không phải hầu gái nhà anh nha, ông chủ. Anh kêu tôi đi điều tra Mục Sương Lam đi thăm tù ai, lại để tôi đi điều tra bối cạnh Hoắc Thái. Bây giờ đến cả chỉnh sửa nhà cửa cũng đề đến tay tôi! Trước đây anh không như thế này, sao kết hôn rồi lại..."

" Tháng sau tiền thưởng tăng gấp đôi."

Ninh Lam trầm mặc nửa giây, " Thành giao."

Kiều Tẫn nằm nhoài bên cửa sổ nhìn tuyết đọng, cúi đầu ủ rũ nói: " Sao đến trường bây giờ, còn có một chút nữa là đến kỉ niệm thành lập trường rồi."

Lục Hàm Châu hỏi cậu: " Cần công cụ gì sao? Nếu như không cần thì luyện ở nhà đi. Tuyết này quá lớn, mặc dù có thể ra cửa nhưng vẫn là không an toàn."

Kiều Tẫn quay đầu lại, hơi chần chờ nhưng vẫn là gật đầu: " Ừm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!