*Đọc truyện vui vẻ, đừng suy nghĩ nhiều tên chương =))
Kiều Tẫn mỗi lần được khen ngoan đều rất cao hứng, Lục Hàm Châu mặc dù không muốn cậu như vậy nhưng tạm thời cũng chưa có biện pháp nào tốt hơn.
" Phó Lệnh Ý nghịch như tiểu Ma Vương, không sợ trời không sợ đất, cho nó gậy như ý* nó cũng dám đi đại nháo thiên cung." Lục Hàm Châu dường như vô ý mà khẽ mỉm cười.
*Gậy như ý: Gậy của Tôn Ngộ Không ( Vì hồi mình xem phim này mình còn chưa biết chữ nên không biết cái này là cái gì nên mình nghĩ nhiều bạn cũng không biết UwU)
" Cô bé... Nghịch đến thế sao?"
Lục Hàm Châu " ừ " một tiếng, nói: " Năm đó giáo sư Phó rất khó khăn mới sinh được nhóc Lệnh Ý. Tuy rằng bác sĩ Thẩm lúc tức giận đều muốn bóp chết nó nhưng nói tới nói lui vẫn là coi như bảo bối mà chiều chuộng, hận không thể khoe với toàn thế giới con gái của cậu ấy là một tiên nữ."
Kiều Tẫn có chút không hiểu. Tại sao muốn bóp chết, lại còn muốn khoe khoang với toàn thế giới.
Muốn bóp chết, đó không phải là không thích sao?
Lục Hàm Châu thấy cậu cau mày, biết là cậu chưa từng trải qua loại tình cảm này. Dương Cần luôn luôn dạy cậu, phải ngoan mới được yêu quý, đương nhiên sẽ không bao giờ cảm nhận được cái gì là được sủng trong lòng bàn tay mà không cần sợ hãi cái gì.
" Em ghét Lệnh Ý không?" Lục Hàm Châu đột nhiên hỏi.
Kiều Tẫn lập tức lắc đầu: " Không, không có ghét, tại sao anh lại hỏi như vậy?"
" Nếu như con bé ầm ĩ đòi ăn kẹo, còn nói người em quá thơm rồi nhào đến hôn em, muốn em ôm nó, em có thấy phiền không?"
Kiều Tẫn suy nghĩ một chút, Phó Lệnh Ý dung mạo quá thật rất xinh đẹp, gương mặt cực kỳ giống giáo sư Phó, thần sắc lại mang một chút kiêu căng lộ liễu, rất khó bảo. Còn có thời điểm nhào tới ôm cậu, rất dễ thương.
" Sẽ không ghét."
" Con bé lúc mới tí xíu đã dám mang em gái nhỏ leo cây hái quả, ngày nào cũng bị chú dì hàng xóm tìm tới cửa đòi tính sổ cùng giáo sư Phó."
Kiều Tẫn trợn to hai mắt, cô bé còn nhỏ như vậy đã, leo cây?
Lục Hàm Chây bọc lấy ngón tay cậu kéo vào lồng ngực, thấy dẫn dắt đủ rồi mới hỏi: " Em xem, Phó Lệnh Ý có thể không quá ngoan, còn nghịch ngợm đến nỗi có thể đâm thủng trời. Nhưng những thứ đó đều không hề ảnh hưởng đến việc con bé được nhiều người yêu quý, ngay cả em mới gặp nó một lần cũng rất yêu quý."
" Ừm."
Lục Hàm Châu lại nói: " Có thể thấy được, ngoan ngoãn cũng không hẳn là nguyên nhân duy nhất để được người khác yêu quý. Tôi yêu Kiều Kiều, là bởi vì đó là em, không phải bởi vì em ngoan ngoãn. Bộ dáng ngoan ngoãn của em tôi rất thích, kể cả là không ngoan, sẽ cãi lại, hay sẽ gây họa thì tôi vẫn sẽ yêu em. Em làm gì tôi cũng sẽ đều yêu em."
" Nhưng mà..." Kiều Tẫn cúi đầu, hay tay nắm lấy một chỗ, nhỏ giọng nói: " Nhưng nếu tôi không ngoan, anh không thích tôi nữa thì làm sao bây giờ?"
Lục Hàm Châu đưa tay đặt lên môi cậu, " Ở trong lồng ngực của tôi, em có thể thỏa thích làm mưa làm gió."Buổi tối, sau khi cơm nước xong, Kiều Tẫn ở trong thư phòng bắt đầu xác định tỉ lệ điêu khắc, căn cứ theo ảnh của Phó Lệnh Ý mà phác thảo một chút. Hôn lễ của giáo sư Phó còn chưa tới nửa tháng nữa, cậu phải mau hoàn thành.
Mắt Phó Lệnh Ý là màu lam đậm, đợt pha lê lần này mua lại không có màu đó.
Cậu gọi điện cho A Diễn, nhờ mua. Điện thoại vừa cúp chưa được bao lâu thì Dương Cần gọi đến, hỏi cậu đã nói với Lục Hàm Châu hay chưa.
Trí nhớ Kiều Tẫn không tốt, hôm nay lại xảy ra nhiều chuyện cho nên quên mất việc này, áy náy nói chưa nói.
Dương Cần trầm mặc một lúc, nói: " Nếu như khó nói thì thôi, đừng bối rối trước mặt Lục Hàm Châu. Có là ngồi tù thì cũng là mệnh của Triều Ân, con đừng áp lực."
Kiều Tẫn đã nghe quen ngữ khí vừa đầy bất đắc dĩ vừa chịu đựng này của Dương Cần mà đầu quả tim vẫn không khỏi hơi nhói: " Mẹ, con sẽ giúp mẹ, mẹ đừng khó chịu."
Dương Cần " ừ " một tiếng, lại hỏi cậu: " Gần đây Lục Hàm Châu đối với con như thế nào? Dạo này hắn không có công việc, còn chưa có vượt qua vụ án buôn bán ma túy trước đó, con phải cẩn thận một chút, đừng dính dáng tới hắn, rõ chưa?"
Kiều Tẫn: " Vâng."
" Tự mình cẩn thận một chút, nếu như có chứng cứ gì phải lặng lẽ giữ lấy, đừng để bị hắn phát hiện. Chỉ cần có chứng cứ đó còn có thể ly hôn với hắn, trở về bên mẹ, hiểu chưa?"
Kiều Tẫn đáp: " Ừm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!