Chương 36: Ánh sao rơi trên tay áo tôi (Hai)

" Nhân số Omega vốn đã ít, bây giờ lại bởi vì tỉ suất sinh đẻ và tỷ lệ tồn tại ảnh hưởng mà ít hơn nhiều so với thấp hơn nhiều so với trước kia. Dựa theo điều khoản bảo vệ đối với Omega mà nói, nghiên cứu cắt bỏ tuyển thể này cơ bản không có hy vọng quá lớn."

...

" Chuyện này em chưa nói cho Hàm Châu, cậu ấy..."* Phó Thanh Sơ nói được nửa câu, tiểu Lệnh Ý trong lồng ngực bỗng nhiên bất an động động, tỉnh dậy.

*Không biết nhà edit bộ Giáo sư, muốn thuốc ức chế sao? Để hai bạn trẻ xưng hô là gì, nhưng mình là mình sẽ để anh – em =)) Tình thú riêng của mình mọi người đừng để ý.

Cô bé dụi dụi mắt, ngáp một cái, " Ba ba."

Phó Thanh Sơ không nói thêm về vấn đề kia nữa, chỉ nói với đầu bên kia: " Con gái tỉnh rồi, để tối về nhà nói sau đi."

Phó Lệnh Ý ngay lập tức tỉnh ngủ, " Là cha ạ?"

" Ừm." Phó Thanh Sơ đưa điện thoại qua, cô bé hai tay nhận lấy, hừ một tiếng với đầu bên kia: " Ban ngày cha không được cướp ba ba của con đâu! Cúp đây!"

Nói xong tức giận cúp máy.

Phó Thanh Sơ nhịn cười nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của nhóc con, " Sao vẫn chưa tha cho cha, cha đã xin lỗi con rồi."

Phó Lệnh Ý nghiêng đầu đi, đầy mặt tức giận, " Hôm qua ba vậy mà lại thừa dịp con ngủ mà đưa con về phòng!"

Phó Thanh Sơ hô hấp hơi nghẹn lại, ở trong lòng thầm bất đắc dĩ. Tối hôm qua Thẩm Tuyển Ý không biết lấy hứng thú từ chỗ nào, nói muốn chơi một chút kích thích sợ làm tiểu ma vương này tỉnh dậy liền ôm nhóc trở về phòng.

Anh chỉ cần vừa nghĩ đến tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì liền lập tức cảm giác cả người đau ê ẩm.

Trong đầu không tự chủ hiện ra đống đồ linh tinh mà Thẩm Tuyển Ý không biết móc ra từ chỗ nào, còn cả đồng phục y tá không biết lấy ở đâu, lần lượt chơi thử từng cái.

Một đường hôn lên lưng anh, lại thấp giọng hỏi anh " thầy ơi", làm cho anh phảng phất như trở về thời điểm mới quen, càng ngày càng đau đầu, chỉ đành mặc người nọ nháo.

" Giáo sư Phó, trước mặt trẻ con còn không biết khắc chế tin tức tố, ở đằng xa cũng có thể ngửi thấy."

Phó Thanh Sơ ngẩn ra, ngẩng đầu lên nhìn thấy Lục Hàm Châu đứng ở cửa, ho nhẹ một tiếng. Mặt có chút nóng thả Phó Lệnh Ý xuống, " Sao lại tới đây?"

Lục Hàm Châu đứng ở cửa, nở nụ cười nói: " Đã tới từ sớm, nhìn thấy anh đang suy nghĩ... chuyện gì đó liền chưa muốn vào. Sao vậy? Tôi đi vào hẳn là không phiền đi."

Phó Thanh Sơ biết hắn đang trêu ghẹo anh năm đó không cho Thẩm Tuyển Ý vào phòng thực nghiệm, chê người nọ làm chuyện dơ, khẽ cười nói: " Từ cổng trường quẹo phải năm mươi mét có bán bọc giày, có thể làm phiền Lục tổng đi mua một đôi không?"

Lục Hàm Châu nhấc chân tiến vào, Phó Lệnh Ý ngay lập tức chạy đến duỗi hai tay ra, " Chào chú Lục."

Hắn khom lưng ôm Phó Lệnh Ý lên, đưa tay điểm nhẹ chóp mũi cô bé, cười nói: " Ba tuổi rồi sao vẫn còn quấn ba ba con, hả băng dính nhỏ*."

*Gốc là Tiểu triền nhân tinh (): Thích dính vào người khác, mình thích băng dính nhỏ quá nên mình đổi thành băng dính nhỏ =)), chả lẽ lại edit thành " Con đỉa nhỏ "? VN mình có câu Dai như đỉa mà =))

Phó Lệnh Ý lè lưỡi, nằm nhoài trong lồng ngực hắn nhỏ giọng nói: " Ai bảo thế."*

*Không biết bạn có hay đáp lại lời người lớn thế này không chứ mình lúc be bé là ai nói mình sai cái gì là mình hay ỉa một câu " Ai bảo thế!?"

Phó Thanh Sơ pha hai cốc cà phê mang đến, đặt một cốc trước mặt Lục Hàm Châu, nói: " Tiểu ma vương Lệnh Ý, không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ cậu. A Ý còn hoài nghi có phải cậu đã đánh nó hay không nha."

Lục Hàm Châu cười cười cho qua, nói rõ ý đồ đến ngày hôm nay: " Mấy năm trước lúc Thẩm Tuyển Ý cho anh hút tin tức tố, anh có phản ứng đặc biệt gì không?"

Phó Thanh Sơ cũng biết là hắn đã rút tin tức tố một lần, dừng một chút nói: " Khi đó tôi đã bị em ấy đánh dấu triệt để, không có phản ứng khác thường nào đối với tin tức tố của em ấy. Chỉ có nồng độ cao sẽ hơi buồn nôn, còn lại thì đều ổn."

Lục Hàm Châu thoáng xuất thần, chống cằm suy nghĩ một chút, lại hỏi: " Tôi chưa có đánh dấu Kiều Tẫn, tuy rằng lần trước thử nghiệm truyền vào một chút nhưng em ấy vẫn rất bài xích đối với tin tức tố của tôi. Hay có thể nói, nếu như dùng tin tức tố của tôi làm thuốc ức chế cho em ấy thì có thể có phản ứng đặc biệt nào không?"

Phó Thanh Sơ lắc đầu, " Là gen thì không có cách nào dùng dữ liệu tính ra, tất cả đều không thể báo trước. Dựa theo tình huống bình thường mà nói, tin tức tố của cậu và cậu ấy khớp đến 99%, nếu cậu ấy bài xích cậu vậy hẳn phải là vấn đề tâm lý chứ không phải vấn đề sinh lý. Còn có thể phát sinh thêm cái gì hay không, tôi cũng không thể cho cậu đáp án chính xác."

Lục Hàm Châu gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!