Lục Hàm Châu dắt theo Kiều Tẫn đi một đoạn.
Năm đó thời điểm hắn lên đại học rất ít khi đi dạo quanh trường, cũng không có quá nhiều bạn bè. Chỉ có mình Chúc Xuyên nhiều năm như vậy vẫn luôn luôn cẩn trọng muốn đào hố cho hắn*.
*Đào hố( ): Gây khó xử, phiền phức cho người khác. Chắc câu này nói trêu Chúc Xuyên thôi =)).
Nếu hắn sớm biết mình sẽ thích Kiều Tẫn, xe thể thao còn có thể đến tay Chúc Xuyên sao?
Chúc Xuyên bên kia nguyên một đoạn đường đến chỗ Phó Thanh Sơ mắt đều sáng như đuốc, càng nghĩ càng thỏa mãn.
" Đàn anh." Kiều Tẫn chợt nhớ đến một việc: " Sao tôi phải gọi anh là đàn anh?"
Lục Hàm Châu có hơi bất ngờ: " Em thật sự chưa nhìn thấy bức tường treo ảnh trong trường sao?"
Kiều Tẫn lắc đầu.
Lục Hàm Châu nắm tay cậu, đặt trong túi áo của mình, vòng qua một khúc ngoặt đến một bức tường gần lớp học phía đông nam.
Vị trí này tương đối tĩnh mịch, đẹp đẽ, không ít người từng hẹn hò ở đây. Mà Kiều Tẫn lại chỉ có hai chỗ quen thuộc phòng khiêu vũ và phòng học, coi như có đi qua đây cũng sẽ không quá hiếu kỳ.
" Em tìm xem, tôi ở đâu. Tìm được sẽ có thưởng."
Kiều Tẫn tiến lên một bước, từ trái sang phải nhìn lần lượt từng người. Sau một lúc, thấy được một người hơi có chút giống, ngón tay dừng lại, quay đầu hỏi: " Đây sao?"
" Ừm."
Lục Hàm Châu trong ảnh chưa có khí tức áp bách như bây giờ, không có trầm ổn, nội liễm, tây trang, giày da như hiện tại. Mà chỉ là gầy gò, nhã nhặn, trên tay còn đang cầm vài quyển sách, hơi quay đầu lại, hình như là bị người khác chụp trộm.
Kiều Tẫn vừa nghe thấy đáp án lập tức vui đến cười rộ lên, lúm đồng tiền ở hai bên má theo đó mà lộ ra.
" Kiều Kiều thật thông minh, muốn thưởng bây giờ, hay là..." Lục Hàm Châu bỗng nhiên hơi dừng lại.
Kiều Tẫn hai tay nắm lấy vạt áo khoác của hắn, hơi nhón chân lên, ngửa đầu nhắm mắt lại. Dựa theo lẽ thường mà suy đoán, đây là tư thế chuẩn bị hôn.
" Kiều Kiều?"
Kiều Tẫn cẩn thận mở mắt ra, không quá chắc chắn hỏi hắn: " Không, không phải nói có thưởng sao?"
Lục Hàm Châu bây giờ mới hiểu được. Mỗi lần hắn muốn hôn đều mượn cớ là phần thưởng cho nên bây giờ đứa nhỏ mới nghiêm nhiên coi phần thưởng là hôn môi.
Đứa nhỏ ngốc.
Lục Hàm Châu trong lòng mềm đến ê ẩm, nắm lấy cằm cậu thấp giọng nhắc nhở, " Nhưng mà, Kiều Kiều, đây là trường học, nếu bây giờ tôi thưởng cho em vậy em sẽ không giấu nổi chuyện chúng ta kết hôn."
Kiều Tẫn nghe xong lập tức phản ứng lại, hai má nhất thời nóng lên, vành tai hồng đến cơ hồ muốn chảy máu, hậu tri hậu giác mà xấu hổ, " Vậy tôi không muốn... Không muốn thưởng nữa."
" Lại đây." Lục Hàm Châu nắm chặt tay cậu, dẫn cậu đến góc tường gần đó, nâng cằm cậu lên, cúi đầu hôn xuống, lướt qua một chút, liếm một đường liền buông ra.
" Nên thưởng thì vẫn phải thưởng." Lục Hàm Châu đưa tay vuốt ve môi cậu, nhỏ giọng hỏi: " Kiều Kiều thích tôi thưởng cho em sao?"
Kiều Tẫn tỉnh tỉnh mê mê, chỉ cảm thấy mình đúng là không có chán ghét chuyện này, được hắn hôn cũng rất thoải mái, liền theo bản năng gật đầu, " Thích."
" Thật ngoan." Lục Hàm Châu xoa xoa đầu cậu, nhìn đồng hồ gần đến giờ hẹn rồi, thuận tiện hỏi: " Biết phòng thực nghiệm của giáo sư Phó không?"
Kiều Tẫn suy nghĩ một chút, " Có biết."
" Tan học tới tìm tôi, tôi chờ em ở phòng thực nghiệm. Tiểu Lệnh Ý cũng ở đó, em tiện đến chụp một bức để làm mẫu điêu khắc luôn."
" Vâng!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!