Lục Hàm Châu dừng bước.
Ninh Lam đợi rất lâu không thấy hắn đi ra liền đi vào xem một chút, thấy hắn đứng tại chỗ xuất thần, liền hỏi hắn làm sao vậy.
" Không có chuyện gì."
" Đúng rồi, Hoàng Mạnh đã phun ra những gì?"
" Không phun ra cái gì, tôi đến xác nhận một vài suy đoán thôi."
Ninh Lam sững sờ, " Ngài đã sớm biết là ai?"
Mùa đông, khí trời chuyển biến đến độ lạnh buốt, từng đợt gió thổi như từng lưỡi dao băng xẹt qua. Lục Hàm Châu ngẩng đầu, không biết nghĩ tới cái gì, " Tôi vốn hy vọng là không phải."
Ninh Lam không nói thêm nữa, chuyển đề tài, " À đúng rồi, sáng nay lúc kẹt xe tôi có đi vòng một đoạn đường, nhìn thấy Mục Sương Lam."
" Đường ở Bình Châu cũng không có quy định không cho người họ Mục đi, nhìn thấy cậu ta thì có gì bất ngờ? Có lên thay tôi chào hỏi không?"
Ninh Lam khẽ cười, " Chào hỏi thì không nhưng lại theo cậu ta được một đoạn mới phát hiện ra chuyện bất thường, cậu ta là đi trại giam thăm người."
" Trại giam?"
" Tôi đứng bên ngoài nhìn cậu ta đi vào, chừng nửa giờ mới ra."
Lục Hàm Châu nghĩ một lúc. Mục Sương Lam thời điểm theo bên người hắn không có bạn bè ở trong tù, sau đó theo Lục Bình Ngôn cũng chắc chắn sẽ không có, song vẫn nói: " Đi điều tra xem cậu ta đi gặp ai."
" Được."" Kiều Tẫn, có người tìm cậu."
Hoắc Thái ôm hộp giấy đứng sau cửa, chờ đến lúc Kiều Tẫn quay đầu lại mới khẽ gật đầu cùng cậu, từ khóe mắt đến đuôi lồng mày đều ngậm lấy ôn nhu.
" Cậu tìm tôi có việc gì sao?"
Hoắc Thái hòa nhã, lễ độ nói: " Hôm đó việc cậu nói bán búp bê cho tôi, tôi thật sự là không chờ nổi đến chủ nhật liền đi đến đây giục cậu một chút. Cậu hẳn là không ngại đi."
" Hôm nay tôi không mang."
Hoắc Thái cũng không để ý chuyện này lắm, một tay nâng hộp, một tay mở nắp hộp nói: " Đây là thành phẩm tối hôm qua tôi tập luyện một chút, vẫn là không tốt, cậu có thể xem giúp tôi một chút không?"
Kiều Tẫn nhìn vậy bên trong hộp, đầu búp bê xác thực có chút vấn đề, hình tượng cũng có chút dị dạng, không quá êm dịu, bên trên còn vương lại một vài vết máu. Lại nhìn đến đầu ngón tay người nọ, dán rất nhiều băng cá nhân.
" Cậu bị thương?"
Hoắc Thái vội vàng đổi tay cầm hộp, che lại, " Không sao, vừa mới bắt đầu học chung quy là phải mất đi chút máu, coi như là nộp học phí. Chỉ có tôi đã làm theo video hướng dẫn mà vẫn thật quá nhọc nhằn, thật khó mà ha ha ha."
Biết vì sao không? Vì đĩ trà xanh lại còn thêm nhân vật phụ thì combo này đủ để tác giả không ban cho bạn bàn tay vàng đấy bạn Hoắc Thái ạ! Đhs mình ghét thằng này thế không biết!
Kiều Tẫn thấy người nọ cười có chút miễn cưỡng, cảm thấy không đành lòng nói: " Dao khắc có hơi sắc."
Hoắc Thái hơi nhíu mày, nhẹ nhàng " Ừ " một tiếng, " Đúng rồi, lát nữa cậu có tiết không? Nếu như không có thì tôi có thể phiền cậu hướng dẫn một chút được không, để tôi khỏi tốn thời gian làm làm bậy bạ."
Chu Tố không ở đây, Kiều Tẫn cũng không dám đi một mình cùng người lạ, mà Hoắc Thái lại cũng không có hung hăng như Khương Phi, tin tức tố trên người còn dễ ngửi vô cùng, cho nên cậu cũng không quá bài xích.
" Nếu như cậu cảm thấy không an toàn vậy chúng ta có thể ngồi ở chỗ nghỉ dưới lầu, được không?" Hoắc Thái che giấu bức thiết nơi đáy mắt, lùi một bước để tiến hai bước: " Nếu cậu không muốn cũng không sao, chỉ là tôi cũng cần phải cảm ơn sự quan tâm của cậu, lần sau tôi sẽ chú ý hơn một chút."
" Cậu chờ tôi một chút, để tôi giảng cho cậu đi." Kiều Tẫn xoay người cầm lấy giấy bút, lại quay lại nói: "Điêu khắc có chút khó, tự học không quá dễ dàng."
Hoắc Thái không đáp, chỉ lẳng lặng sóng vai cùng cậu đi xuống lầu, đến chỗ nghỉ.
Một cái bàn đá, hai cái ghế đá, hai người ngồi đối mặt với nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!