Chương 33: Ánh sao rơi trên tay áo tôi

*Mình cũng đ*o biết tại sao chương này không còn một hai ba nữa =)). Thôi, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.

Thời điểm Ninh Lam xuống dưới nhà, Kiều Tẫn vừa đun xong sữa bò, nhìn thấy cô liền lễ phép hỏi, " Chị Ninh Lam, chị về sao?"

" Đúng a, còn không đi thì chồng em cũng sẽ xuống đuổi đi." Ninh Lam nghe Lục Hàm Châu kể Kiều Tẫn chủ động hôn hắn cảm thấy lửa này còn có thể cháy thêm chút nữa, tốt xấu cũng phải để lão già này có chút tình cảm của con người.

Kiều Tẫn vừa nghe thấy hai chữ chồng em, mặt nhất thời có chút nóng, ấp a ấp úng nói: " Chị đừng... Đừng nói linh tinh, đàn anh..."

Ninh Lam quay đầu lại liếc mắt nhìn trên lầu, hạ thấp giọng nói: " Lục tiên sinh cả ngày đi xã giao em cũng biết rồi, lại còn một khi đã làm việc liền không ăn uống đúng giờ, dạ dày đã sớm hỏng be bét. Những năm trước dạ dày xuất huyết còn nằm ở bệnh viện vừa nghe công ty có việc liền trực tiếp rút kim truyền trở về công ty. Chỉ còn thiếu chưa chết trên bàn làm việc."

Kiều Tẫn khiếp sợ trợn mắt lên.

" Em xem hắn có phải là ăn cơm không nhiều lắm, thời điểm bận rộn liền uống cà phê để chống đỡ. Nếu hắn cứ như vậy sớm muộn gì cũng đột tử mà chết."

Ninh Lam liếc nhìn biểu tình Kiều Tẫn, tận lực làm giọng mình nghiêm trọng, thêm mắm dặm muối, dọa Kiều Tẫn đến mặt trắng bệch.

" Sữa bò rất có lợi cho dạ dày. Gần đây Lục tiên sinh không có công việc trong lòng cũng khó chịu, không bằng em đi dỗ hắn đi? Coi như sau này sẽ ly hôn thì bây giờ hắn vẫn là chồng của em, có đúng hay không?"

" Ừm."

" Thật ra Lục tiên sinh không đáng sợ chút nào, chưa bao giờ hành hung người, bọn chị cũng không sợ hắn." Ninh Lam ở trong lòng thầm mắng lão già cay nghiệt, lại mắt không chớp tim không đập nói: " Em chỉ cần làm nũng một chút hắn sẽ không chịu nổi. Lần sau mỗi lần hắn tức giận, phải trốn trong ngực hắn, mềm mại một chút."

Kiều Tẫn không quá rõ ràng, " Mềm mại?"

Ninh Lam nhịn xuống kích động muốn chà sát hai tay, đàng hoàng trịnh trọng nói: " Ví dụ như em thấy sắc mặt hắn thay đổi, muốn tức giận, em liền chủ động nhào vào lòng hắn, giọng mềm mại một chút gọi " Chồng ơi", không được gọi đàn anh. Thế nhưng cũng tùy em, chỉ cần giọng nói mềm một chút hắn sẽ không hung dữ với em."

" Nhưng mà..." Kiều Tẫn thử tưởng tượng một chút, mặt liền nóng đến đỏ bừng.

" Không nhưng nhị nữa, tin tưởng chị Ninh Lam đi. Lẽ nào em muốn bị Lục tiên sinh hung dữ?" Ninh Lam cảm thấy chính mình bị hắc hóa, bất tri bất giác lại học Lục Hàm Châu gian trá như vậy.

" Không muốn!"

" Vậy phải mang ly sữa bò này đưa cho Lục tiên sinh, hắn nhất định sẽ rất cao hứng.""Cốc cốc."

" Vào đi." Lục Hàm Châu cho là Ninh Lam thuận miệng nói. Kết quả nửa ngày cũng không thấy người kia lên tiếng, ngẩng đầu lên, liền thấy Kiều Tẫn đang mất tự nhiên đứng ở cửa, " Có chuyện gì?"

" Tôi..." Kiều Tẫn vừa mới nói chuyện với Ninh Lam ở dưới lầu còn có thể thản nhiên, vừa nhìn thấy Lục Hàm Châu liền căng thẳng đến lời nói cũng không thể nói ra.

" Vào đi."

Kiều Tẫn bưng ly sữa bò đi tới, lúc này mới phát hiện hắn đang viết. Bút lông mềm mại trong tay hắn như là một lưỡi kiếm sắc nhọn, mỗi lần khoa tay múa chân viết xuống đều rất có khí khái.

——Tôi giương buồm tại bể khổ, chờ đến lúc gặp em.

" Biết dùng bút lông không?"

Kiều Tẫn lắc đầu.

" Muốn học không?"

" Tôi đã học qua, nhưng thế nào cũng không học được. Giáo viên nói tôi viết chữ còn không đẹp bằng gà bới."

" Đó là em không tìm được giáo viên tốt. Nếu tôi làm giáo viên tuyệt đối sẽ không nói em như vậy. Không dạy em được là lỗi của giáo viên, vậy em không không tốt cứ việc nói tôi dạy không giỏi."

Lục Hàm Châu cầm ly sữa bò trong tay cậu, nhìn thấy căn bản chưa uống ngụm nào liền đưa lại, " Uống hết rồi viết."

Kiều Tẫn lúc này mới nhớ ra, nâng cốc đưa tới bên miệng hắn, " Anh uống."

" Làm sao? Bây giờ lớn rồi nên không muốn uống sữa bò nữa?" Lục Hàm Châu không có nhận, mặt mày hơi lạnh nói: " Trắng trợn kêu tôi uống thay em, bản lĩnh cũng thật lớn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!