*Bước vào giai đoạn Kiều Kiều nhận ra có tình cảm với Lục tổng (?) giống như thay đổi 1, 2, 3 của chương Chúng sinh đều là cây cỏ đó.
" Dính nhơm nhớp, khó chịu." Kiều Tẫn lắc đầu, mắt đỏ ngầu nói: " Tôi không muốn... Thật khó chịu, nóng quá."
Những thứ này đều là dấu hiệu của thời kỳ ngụy động dục, Kiều Tẫn đối với nó cảm thấy vừa xa lạ vừa sợ hãi, luôn cảm thấy mình không khống chế được thân thể của chính mình.
Lục Hàm Châu xoa xoa đầu cậu, giúp cậu cài dây an toàn, " Cố nhịn một chút, đợi về nhà đã."
Thời gian coi như khá sớm nên không bị kẹt xe, rất mau đã về đến nhà. Thanh Thương không hiểu như nào lại chạy ra ngoài, Lục Hàm Châu để Kiều Tẫn ngồi đợi trong xe, tự mình xích nó vào.
Thanh Thương dạo này đã ôn hòa không ít, có đôi lúc nhìn Kiều Tẫn còn ngoan ngoãn nằm xuống, lật ngửa bụng lên ý muốn cậu xoa xoa.
Loài cho này rất lanh lợi, sẽ lấy lòng người những người Lục Hàm Châu thích, mà Kiều Tẫn lại rất sợ nó, nhìn thấy liền phát run.
Kiều Tẫn ngồi một mình ở trong xe, nhìn bóng lưng Lục Hàm Châu.
Cậu thích Chu Tố, cũng thích mẹ, thích cả A Diễn thế nhưng đối với Lục Hàm Châu lại không giống như vậy. Cậu đã rất chán ghét Khương Phi, gã lại còn cố tình năm lần bảy lượt quấy rối cậu.
Kiều Tẫn không biết mình có phải là không thích Lục Hàm Châu hay không, nhưng cậu rất khẳng định mình rất ghét Khương Phi. Khi gã chuyển trường, cậu còn vui vẻ tận mấy ngày.
Lục Hàm Châu nói yêu cậu, vậy thì nhất định là yêu. Nhưng vì sao yêu và ghét, lại cảm giác giống nhau?
Kiều Tẫn nghĩ không ra, nhưng lại không dám đi hỏi, không thể làm gì khác hơn là ngộp ở trong lòng. Nhớ lại thời điểm hắn nắm lấy tuyến thể của mình, thử làm theo thăm dò sờ đến, nhẹ ngắt một chút.
" Ưm..."
Lục Hàm Châu cho đến khi xác nhận chắc chắn xích đã cài chặt mới trở về. Ngón tay vừa mở cửa xe một luồng tinh lực đột nhiên dâng lên, thiếu chút nữa không đứng vững.
Kiều Tẫn khó chịu động chân chầm chậm ma sát, Lục Hàm Châu nhìn thấy sắc mặt cậu ửng hồng, đôi môi bị cắn đến như muốn rách ra, giữa đũng quần có nhô lên một điểm như cục mụn nhỏ.
" Kiều Kiều?"
Hắn sợ hết hồn lập tức đưa tay kéo cậu lên kiểm tra tuyến thể, không ngoài dự đoán, vừa sưng vừa thơm ngát vị sữa.
Hắn vừa đi không tới hai phút, chuyện gì đã xảy ra?
Một Omega bình thường thì thời kỳ động dục sẽ là nửa năm một lần, đứa nhỏ này làm sao lại không có dấu hiệu báo trước, muốn đến thì đến? Không đúng, cái này hình như là trạng thái ngụy động dục.
Ánh mắt Kiều Tẫn mơ hồ trộn lẫn một chút bất an, nhìn thấy Lục Hàm Châu theo bản năng đưa tay ra, " Ôm."
Lục Hàm Châu sững sờ đứng tại chỗ, hắn không kịp phản ứng lại, dang tay ra ôm cậu vào trong ngực, một tay đóng cửa xe, đỡ cậu vào trong nhà.
Hô hấp vị sữa ấm áp phả trên cổ, Lục Hàm Châu cố nhịn không để cậu câu dẫn, khàn cổ họng hỏi: " Kiều Tẫn, có chuyện gì vậy?"
" Tôi không biết, tôi không biết..." Kiều Tẫn từng có một lần " gà gáy sớm"*, lần đầu tiên đó liền trực tiếp bị dọa khóc, hoảng loạn đi hỏi Dương Cần. Bà lại chỉ nói đó là bình thường, chỉ cần không nghĩ nữa là ổn rồi.
*Morning wood (): Hiện tượng cương vào buổi sáng khi tỉnh dậy, mình không biết VN mình gọi hiện tượng này là gì nên để thành " gà gáy sớm " nha UwU.
Dương Cần đối với những chuyện như này có chút kiêng kỵ, không muốn dạy. Kiều Tẫn cũng không dám hỏi lại chỉ khiến mình không nghĩ về nó nữa, khắc chế lại là được. Từ đó liền rất ít khi bị lại.
Kiều Tẫn bị hắn ôm, mỗi bước đi lại ma sát một lần càng tăng thêm khó chịu, bất an động động, " Đàn anh, tôi khó chịu."
" Đừng sợ, tôi giúp em." Lục Hàm Châu ôm cậu vào thư phòng, ngồi xuống lại ôm cậu ngồi lên đùi mình, đưa tay sờ môi cậu, thấp giọng hỏi: " Nói cho tôi, vừa nãy em suy nghĩ cái gì?"
Kiều Tẫn mím môi, " Nghĩ đến anh."
" Nghĩ đến tôi?"
Lục Hàm Châu cố gắng duy trì bình tĩnh, không để bị cái câu dẫn vô hình này của cậu ảnh hưởng, thầm nghĩ, nghĩ về hắn cũng có thể tự đem mình dằn vặt đến như này?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!