*Từ chối hiểu tên chương.
Kiều Tẫn lập tức sững sờ.
Người này không phải nhân viên giao hàng lần trước đến nhà sao? Người này làm sao lại... ngồi trong xe Lục Hàm Châu?
Lại còn gọi, gọi cậu là chị dâu?
Kiều Tẫn không biết làm gì đứng ngốc tại chỗ, theo bản năng nhìn Lục Hàm Châu, thấy trong mắt hắn ngậm lấy ý cười nhưng lại không nói lời nào, tay liền gấp đến độ đổ mồ hôi.
" Đàn anh..."
Chúc Xuyên vừa nghe thấy câu này lập tức nở nụ cười, " Ôi chao, chị dâu sao cũng biết tôi học ở đây nha, gọi tôi là đàn anh rất đúng đắn. Hơn nữa danh xưng này còn có chút thú vị."
Lục Hàm Châu nhìn Kiều Tẫn căng thẳng nắm lấy cửa xe, một bộ cầu cứu viện nhìn mình, nuốt lại lời nói, muốn nhìn một chút xem cậu sẽ làm như nào.
Kiều Tẫn nhìn Lục Hàm Châu, giật giật môi cuối cùng lại nhắm mắt lại, cúi đầu.
" Đây chính là bạn bè trên phương diện làm ăn của tôi, tên là Chúc Xuyên." Lục Hàm Châu ép xuống ý nghĩ nơi đáy lòng, giải thích cho cậu: " Không phải là nhân viên giao hàng, chỉ đùa giỡn thôi, lần sau gặp gọi là anh."
Kiều Tẫn gật đầu.
" Được rồi, cậu bảo có việc sao còn không mau cút đi?" Lục Hàm Châu liếc nhìn Chúc Xuyên, như muốn ám chỉ nếu không lăn nhanh sẽ bị đánh. Người kia rất biết cách nhìn mặt đoán ý, cút ngay lập tức.
Kiều Tẫn ngồi lên xe, cởi khăn quàng cổ đặt trên đầu gối, chà xát hai tay vừa đặt trên cửa xe có chút đông cứng, thổi khí vào giữa lòng bàn tay.
" Lạnh sao?" Lục Hàm Châu một tay cầm tay lái, tay còn lại nắm chặt bàn tay Kiều Tẫn, tựa như lơ đãng hỏi: " Chiều nay không có tiết sao?"
" Buổi chiều giáo viên xin nghỉ."
" Em có việc đi ra ngoài? Có cần hỗ trợ gì không, tôi bây giờ không có công việc, có thể làm tài xế cho em." Lục Hàm Châu tận lực làm cho ngữ khí của mình hơi hờ hững một chút, phòng ngừa dọa cậu sợ khiến cậu không chịu nói.
" Tôi đi tìm A Diễn."
" A Diễn? Là bạn của Kiều Kiều sao?" Lục Hàm Châu nhận ra người mới đi cùng Kiều Tẫn ở cổng trường kia, căn bản không phải A Diễn. Hắn đến cùng còn có bao nhiêu tình địch ở trong bóng tối như hổ rình mồi như vậy?
Kiều Tẫn lấy ra một cái túi từ trong cặp sách, mới nhấc lên liền phát ra âm thanh leng keng, Lục Hàm Châu nghiêng đầu nhìn lướt qua, " Cái gì vậy, mua kim cương sao?"
" Là pha lê." Kiều Tẫn lấy ra một viên thủy tinh đặt trong lòng bàn tay cho hắn xem," Đây là tôi nhờ A Diễn mua, búp bê lần này cần mắt màu tím, mua thêm một chút màu sắc khác nữa, tôi nhận thêm vài đơn hàng."
" Đống pha lê này để em điêu khắc?"
" Ừm!" Kiều Tẫn bắt đầu thao thao bất tuyệt giảng giải quá trình điêu khắc, trên tay vẫn nâng viên pha lê tinh xảo, đầy mặt đều là thỏa mãn, lúm đồng tiền cũng xuất hiện. Cả người thoạt nhìn trông ngọt cực kỳ.
Lục Hàm Châu có chút bất ngờ, một viên pha lê thô không định dạng to bằng ngón tay như này mà có thể qua đôi tay kia biến thành đôi mắt sống động?
" Làm phiền người ta mua nhiều đồ như vậy, có cảm ơn người ta chưa?"
" Không cần khách khí với A Diễn như thế!" Kiều Tẫn híp mắt cười, giọng nói phảng phất như rất thân thuộc, nhẹ nhàng nói: " Mỗi lần đều là cậu ấy mua giúp tôi."
Tính toán ba giây, Lục Hàm Châu lại về bộ dạng lơ đãng hỏi: " Bạn học vừa rồi chính là A Diễn? Sao không giới thiệu cho tôi?"
" Không phải," Kiều Tẫn không nghi ngờ hắn, thành thật nói: " A Diễn đang ở cửa hàng, bạn học kia tên là Hoắc Thái, nói rất yêu thích búp bê tôi điêu khắc, muốn..."
Cậu đang nói, bỗng nhiên ngậm miệng không chịu nói nữa.
" Tại sao không nói nữa?" Lục Hàm Châu tranh thủ liếc mắt nhìn cậu, đè xuống ghen tuông nơi đáy lòng, nhàn nhạt hỏi: " Có chuyện gì không thể cho tôi biết sao?"
Kiều Tẫn mím môi, dường như rất khó khăn mà cân nhắc một hồi, ngẩng đầu lên cẩn thận từng li từng tí hỏi hắn: " Nếu tôi nói cho anh biết, anh sẽ không vui sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!