" Đi gặp ai?"
Mục Sương Lam từ bên ngoài trở về, vừa đẩy cửa một cái đã nhìn thấy Lục Bình Ngôn đang ngồi trong phòng khách, thanh âm lạnh lùng mang theo châm chọc.
" Một người bạn." Mục Sương Lam cởi áo khoác treo lên móc, đi tới ngồi đối diện Lục Bình Ngôn, hơi uể oải nói: " Tôi có việc cần thương lượng với anh."
" Nếu như liên quan đến việc để cho cậu tự do thì đừng nói, không được." Lục Bình Ngôn không còn ôn hòa thời điểm trước mặt người ngoài, thái độ lạnh lùng khác thường.
Mục Sương Lam dựa lên ghế sô pha, chế giễu cười một tiếng: " Nhiều năm như vậy, tôi đã trả lại cho anh rồi."
" Đưa tôi một đôi chân, hay là cho tôi một đứa con? Mục Sương Lam..." Lục Bình Ngôn rũ mắt xuống, thanh âm lạnh đến khiến người ta phát run, từng chữ từng câu đâm thẳng vào tim gan, " Tôi nuôi Mặc Mặc nhiều năm như vậy, cậu nghĩ là vì cái gì?"
Mục Sương Lam hơi mở miệng, sửng sốt một chút lại nở nụ cườ mang theo một phần ẩn nhẫn cùng thống khổ, " Nếu anh cảm thấy Mặc Mặc không phải con anh thì trả lại thằng bé cho tôi. Tôi đảm bảo sẽ đi thật xa không bao giờ xuất hiện trước mặt Lục gia các người nữa, đủ chưa?"
" Đừng có mơ."
Mục Sương Lam đứng lên, không muốn bàn luận đề tài này với Lục Bình Ngôn nữa. Đã qua gần mười năm, đề tài này vẫn khó giải quyết như thế, giữa hai người bọn họ luôn luôn xuất hiện bế tắc mà ai cũng không giải được.
Mục Sương Lam chuẩn bị lên lầu, Lục Bình Ngôn liền ở phía sau nói: " Cậu vẫn còn hận tôi dùng Mặc Mặc giam cậu, lại uy hiếp cậu phản bội Lục Hàm Châu, có đúng không?"
" Anh nghĩ nhiều rồi."
" Trợ lý Mục đừng quên hứa hẹn của mình, dù sao cậu... cũng quen lừa người khác, phản bội người ta không nương tay chút nào." Lục Bình Ngôn rất ít khi gọi như vậy, đây hẳn là đang châm chọc.
Mục Sương Lam chỉ làm qua trợ lý của một người, cũng chỉ phản bội qua một người. Năm đó bên cạnh Lục Hàm Châu, cùng hắn kéo Lục thị tràn ngập nguy cơ phá sản về quỹ đạo, cũng cho hắn một đòn trí mạng.
Anh rất xin lỗi Lục Hàm Châu, cả đời này cũng sẽ không cho phép chính mình gả vào Lục gia, cùng hắn làm người một nhà.
Chị em đừng đoán già đoán non quan hệ này vì tui cũng không trả lời nổi nghi hoặc của các bạn =)) tôi chưa đọc mấy chương PN đại ca UwU.
" Lời tôi nói ra chắc chắn sẽ không nuốt lời, điều này Lục tiên sinh phải rõ ràng nhất chứ. Anh bảo tôi phản bội hắn, tôi liền ngoan ngoãn phản bội hắn. Điều duy nhất tôi không nghe anh chính là kiên trì sinh Mặc Mặc, điều này cũng là điều tôi hối hận nhất. Mặc Mặc như vậy còn không bằng đừng xuất hiện trên thế giới này."
" Sinh ra nó, bây giờ hối hận rồi đúng không?"
Mục Sương Lam xoay người, nhìn Lục Bình Ngôn, cười lạnh một tiếng căm hận nói: " Anh việc gì chứ phải lôi Lục Hàm Châu ra châm chọc tôi, hắn là em trai anh, không phải em trai tôi. Coi như hắn chết cũng không liên quan gì đến tôi."
Lục Bình Ngôn vốn đang cầm chén sứ trong tay nghe vậy hơi vung tay nện xuống đất, lạnh lùng châm chọc: " Việc duy nhất cậu hối hận chính là sinh Mặc Mặc vậy chẳng bằng cậu nói hối hận vì đã theo tôi."
Mục Sương Lam thấy phiền chán, không tiếp tục trả lời nữa.
" Không còn gì để nói?" Lục Bình Ngôn nhìn người kia không có cảm xúc gì càng buồn bực, từng chữ từng chữ như dao, muốn cắt đi vẻ mặt này, làm cho người kia tức giận cũng tốt.
" Anh không phải sớm rõ ràng tôi từ lâu đã không còn gì để nói sao? Chẳng qua là dằn vặt lẫn nhau mà thôi." Mục Sương Lam xoay người, ngẩng đầu lên nhẹ nhàng đè nén bực tức ở trong lòng, nói: " Tôi đi nhìn Mặc Mặc."
Lục Mặc rất sợ tối, từ trước đến giờ lúc ngủ đều không muốn tắt đèn.
Mục Sương Lam ngồi bên giường, mệt mỏi thở dài, đưa tay vuốt ve mặt Lục Mặc. Thân thể Mục Sương Lam không tốt, thời điểm mang thai Lục Mặc rất khổ cực, lại còn bị người khác bao trùm ký hiệu, suýt nữa ngay cả con trai cũng không bảo vệ được.
Lúc đó, Mục Sương Lam đã hãm sâu vào bùn lầy, giãy dụa không ra, Lục Bình Ngôn trở thành nhánh cỏ cứu mạng duy nhất, liền không tiếc cái gì nắm lấy, muốn mược năng lực để cứu mình ra khỏi lồng chim.
Cứ tưởng là mình lợi dụng Lục Bình Ngôn, kết quả chỉ là từ lao tù này nhảy qua lao tù khác.
Mục Sương Lam vẫn cho là mình có thể nắm trong tay rất nhiều thứ, nhưng thực tế lại chưa từng thoát khỏi lòng bàn tay Lục Bình Ngôn. Tất cả những cam kết này chẳng qua chỉ là một cuộc giao dịch với hổ.
Mục Sương Lam nhắm mắt lại, cưỡng bách mình không suy nghĩ về điều này nữa. Thu tay từ trên mặt Lục Mặc về, thở dài một hơi.
Anh vốn là có cơ hội rời đi, nhưng lại tự tay buông ra.
Lục Mặc thiếu tháng, thân thể không phải quá tốt, có một lần sốt cao thiếu chút nữa mất đi nửa cái mạng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!