Ngón tay Lục Hàm Châu đặt trên bàn khẽ gõ, suy tư nghĩ. Vừa nãy ở ngoài cửa rõ ràng cho thấy Kiều Tẫn rất sợ Phùng Triều Ân, thế nhưng vào phòng ăn rồi, không nhắc lại chuyện đó cũng sẽ không sợ nữa.
Nếu như đoán không lầm, hẳn là do sự ảnh hưởng của cách Dương Cần giáo dục cậu. Không nhìn thấy sẽ không sợ, trôi qua rồi coi như chưa từng phát sinh, căn bản sẽ không nghĩ cần phải oan ức, cũng sẽ không nghĩ cần phải đi cáo trạng.
Vừa nãy hắn có thể mang Kiều Tẫn đến phòng ăn khác nhưng hắn không làm vậy. Hắn là muốn cho Kiều Kiều biết cậu ở bên cạnh mình là tuyệt đối an toàn, kể cả gặp phải Phùng Triều Ân cũng không cần né tránh.
Chỉ có điều, cậu thật giống như không lý giải được hành động bảo vệ này của hắn.
Lục Hàm Châu có chút bất đắc dĩ, tự mình lén lút làm nhiều chuyện như vậy, đứa nhỏ này lại không phát giác được cái gì, cái gì cũng không hiểu được.
Quên đi, chỉ ỷ lại như thế cũng được, dù sao cũng tốt hơn cậu đi ỷ lại người khác.
Lục Hàm Châu thuận tay cầm khăn lên lau miệng cho Kiều Tẫn, lại lấy ly kem còn một nửa từ trong tay cậu đặt xuống bàn, hỏi: " Đồ ăn nơi này ngon không?"
Kiều Tẫn vô ý thức liếm kem còn trên môi, nói, " Ngon.", sau một lát lại bổ sung: " Lần sau có thể tới nữa không?"
Ngón tay Lục Hàm Châu hơi dừng lại, đây là lần đầu tiên Kiều Tẫn chủ động yêu cầu hắn, hắn hơi nở nụ cười.
" Đương nhiên."
" Nhưng mà... Nơi này quy định thật không tiện, đại ca còn không..."
Lục Hàm Châu thu lại khăn, đưa tay vỗ vỗ mu bàn tay cậu, nói: " Tay bị dơ rồi, đi phòng rửa tay một chút đi."
Kiều Tẫn nghi hoặc nhìn xuống tay mình, khẽ vuốt vuốt một chút, quả thật có chút dinh dính, cũng không hỏi nữa.
" Có thể tự mình đi không?"
" Có thể."
" Vậy đi đi." Lục Hàm Châu gác tay lên ghế dựa, chờ đến khi bóng lưng Kiều Tẫn đi xa, mới nhấn chuông trên bàn, Lưu quản lí rất nhanh liền đi vào.
" Tiên sinh."
Lục Hàm Châu ngồi thẳng người, hai tay đan xen chống trên cằm nói: " Chuẩn bị một tấm thẻ, nói con gái ông rất thích xem Kiều tiên sinh khiêu vũ, muốn thay con bé xin chữ ký."
Lưu quản lý lập tức hiểu ý, gật đầu nói: " Vâng.". Vừa nãy Ninh Lam đã nói cho ông biết thân phận Kiều Tẫn, nhưng vẫn là hơi nghi ngờ hỏi: " Tiên sinh muốn mang Kiều tiên sinh tới thì dặn dò một tiếng là tốt rồi, sao phải phức tạp như vậy?"
Lục Hàm Châu nói: " Em ấy nhát gan, nếu biết đây là nhà hàng của tôi liền không dám tới. Vậy không bằng để em ấy dùng chính năng lực của mình đổi lấy một tấm thẻ, không tính là nhận ân huệ từ người khác, lại còn có thể bồi dưỡng tự tin."
" Chưa từng thấy ngài vì người khác mà khổ tâm như thế." Lưu quản lí nhịn cười trêu ghẹo nói: " Con gái của tôi năm nay mới ba tuổi, ngay cả chữ Hán còn chưa nhận biết được, cái ký tên này sợ là quá sơm."
" Ký tên rồi giao cho Ninh Lam."
Lưu quản lý vừa nghe liền nở nụ cười, " Hẳn là chính ngài muốn chữ ký đi, hay là nói một cái chữ ký cũng không nỡ cho người khác? Nếu đã đưa cho con gái của tôi vậy tôi không thể đưa lại ngài, trừ khi ngài bỏ tiền ra mua của tôi."
Tâm tình Lục Hàm Châu cũng đang tốt, thuận theo lời Lưu quản lý cười nói: " Mua, tìm Ninh Lam đòi tiền."
Kiều Tẫn vừa trở lại phòng, mới ngồi xuống Lưu quản lý liền đẩy cửa đi vào, cung kính hỏi: " Xin hỏi ngài là Kiều tiên sinh sao?"
" Vâng, là tôi."
Ánh mắt Lưu quản lý sáng lên, không che giấu nổi vui vẻ nói:" Con gái tôi là fan của ngài, thật không nghĩ tới có một ngày có thể đón tiếp ngài. Có thể phiền ngài ký cho tôi một cái được không!"
Kiều Tẫn chần chờ một lúc, cậu tuy rằng có khiêu vũ trên sân khấu, nhưng chỉ là một phân đoạn nhỏ, cũng có thể có fan sao?
" Con gái tôi luôn muốn xin chữ ký ngài. Lần trước buổi biểu diễn kết thúc ngài liền rời đi luôn, chưa kịp xin, lần này nếu biết đến ngài đến nhà hàng này mà không xin chữ ký, nó nhất định sẽ trách tôi."
Kiều Tẫn không dám quyết định, theo bản năng nghiêng đầu nhìn Lục Hàm Châu. Thấy hắn khẽ gật đầu mới nhận lấy bút, hỏi con gái Lưu quản lý tên gì sau đó mới cẩn thận ký tên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!