Chương 28: Tự tay nâng mặt trăng

" Nhưng mà... Nhưng mà tôi đã ăn xong rồi." Trong miệng Kiều Tẫn chỉ còn lại một chút vị hoa quả, một miếng kẹo nhỏ xíu cũng không còn. Thấy hắn cứ muốn rồi lại không, luống cuống tay chân cùng hắn thương lượng, " Màu đỏ... Có được hay không?"

Lục Hàm Châu lắc đầu, " Tôi không thích."

" Nhưng mà..." Kiều Tẫn gấp đến trên trán phủ một tầng mồ hôi mỏng, mắt cũng ngậm lấy nước mắt, cơ hồ sắp bị hắn bắt nạt đến muốn khóc.

Lục Hàm Châu trong lòng mềm nhũn, đem kích động muốn hôn cậu nuốt về. Mới vừa muốn nói chuyện chỉ thấy cậu cầm lấy một viên kẹo màu đỏ, duỗi đầu lưỡi khẽ liếm một chút sau đó mới đưa tới bên môi hắn.

" Là vị dâu tây, rất ngọt." Kiều Tẫn căng thẳng giơ tay, thanh âm hơi run run: "... Tôi sau, lần sau mua cho anh, được không?"

Lục Hàm Châu nhìn đầu ngón tay cậu đang kẹp lấy một viên kẹo vị dâu, mặt trên còn có một tầng ẩm ướt, là vết tích cậu vừa liếm qua, hầu kết không tự chủ được lăn một vòng. Cúi đầu, ngậm lấy viên kẹo.

Tha cho em.

Kiều Tẫn thấy hắn rốt cục cũng ăn kẹo mới thở phào nhẹ nhõm.

" Kiều Kiều."

" Dạ?" *

*(1): Chỗ này thật ra là " a? " nghĩa là " Hả?" nhưng mà Kiều Tẫn sẽ không bao giờ dám nói Hả? với Lục tổng nên mình mạn phép chuyển về Dạ? mặc dù không được sát nghĩa cho lắm TT.

" Đau chân không?"

Lục Hàm Châu cúi đầu nhìn cổ tay Kiều Tẫn. Ngày đó ở lại bệnh viện đã hỏi cậu, Dương Cần chỉ dẫn cậu đến phòng y tế trường học xem qua. Hắn lại không yên tâm kêu Ninh Lam dẫn cậu đi chụp chiếu, xác thực không có vấn đề gì mới bỏ qua.

Cổ chân Kiều Tẫn thoáng động đậy, gật đầu: " Có đau một chút."

" Trước đây tôi đã nói với em cái gì? Mới vừa rời khỏi mí mắt tôi không tới hai ngày đã làm cổ chân bị trẹo. Sau này có phải là còn muốn chặt chân nữa không?"

Kiều Tẫn không biết lời này của hắn có ý gì, mà trực giác vẫn cảm thấy hắn đang không cao hứng, vội vã lắc đầu: " Lần sau tôi không dám nữa."

" Còn dám có lần sau?"

Kiều Tẫn ngay lập tức lắc đầu, vội vã cuống cuồng hỏi hắn: " Anh... đừng giận được không? Tôi biết sai rồi."

Lục Hàm Châu nhịn cười, ho nhẹ một cái ngồi thẳng người, nói: " Nếu Kiều Kiều đã ngoan như vậy, cũng nên thưởng cho em một chút. Dẫn em đi ăn cơm."

Địa chỉ Lục Hàm Châu nói có chút hẻo lánh, lại còn là giờ tan tầm, kẹt xe một hồi mới đến nơi.

Lục Hàm Châu ôm người xuống dưới, Kiều Tẫn không quá muốn bị hắn ôm, đỏ mặt nhỏ giọng nói mình có thể tự đi.

" Thật sự có thể tự đi?"

" Chậm một chút là được rồi, không, không cần ôm, nơi này rất nhiều người."

Lục Hàm Châu nghe vậy, bỗng nhiên cúi người ghé sát vào tai cậu, thấp giọng hỏi: " Vậy không có người là có thể ôm sao?"

Thời điểm Kiều Tẫn vừa quay đầu lại, đôi môi khẽ lướt qua môi hắn, lập tức ngây dại, cậu không có ý này.

" Kiều Kiều vẫn chưa nói có thể hay không." Lần này Lục Hàm Châu mặc dù có cách xa cậu hơn một chút nhưng ánh mắt vẫn gắt gao khóa trên người cậu, " Nhiều người không được ôm có nghĩa là lúc không có người có thể ôm sao? Hay là... Kiều Tẫn đang nói dối."

" Không, không có nói dối."

" Vậy thời điểm nhiều người không thể ôm, tức là về nhà không có ai có thể ôm, đúng không?"

Kiều Tẫn vốn suy nghĩ không tốt, cho nên rất nhanh liền bị hắn quấy nhiễu đến loạn một nồi. Cau mày dường như có chỗ nào không nghĩ ra, chần chờ một lúc mới gật đầu.

Ninh Lam từ trong phòng ăn đi ra vừa vặn nghe thấy lời này, mức độ khinh thường đều đã đâm thủng trời cao, yên lặng " Hừ " vài tiếng trong lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!