Chương 27: Tự tay nâng mặt trăng

——Kiều Tẫn, xin lỗi.

Kiều Tẫn mới vừa tan học, điện thoại liền thông báo một tin nhắn.

Không bao lâu, điện thoại lại liên tục nhảy ra thông báo mới.

——Trước đây là tôi không đúng, chỉ là cảm thấy tin tức tố của chúng ta khớp nhau, muốn theo đuổi cậu. Tôi không nên động tay với cậu, không biết cậu đã kết hôn, xin lỗi.

——Tôi nghỉ học rồi, sau này sẽ không quấy rầy cậu nữa.

Kiều Tẫn có chút mơ màng, đọc lại mấy tin nhắn này một lần, mấy chữ này cậu đều hiểu, mà để chúng ở một chỗ thì lại không rõ.

Hôm trước Khương Phi còn tóm lại tay cậu đè cậu lên trước gương ở phòng vũ đạo. Lực tay rất lớn siết chặt lấy cổ tay cậu, còn phóng ra tin tức tố cưỡng ép cậu khuất phục.

" Tiểu tao hóa, nhìn thấy tôi liền bỏ chạy đúng không. Tôi xem nếu tôi đánh dấu cậu thì cậu còn có thể chạy chỗ nào!"

Gió lạnh lướt qua, lại giống như Khương Phi lúc bẻ vai cậu cưỡng ép cậu lộ ra tuyến thể mềm mại. Cảm giác sợ hãi cũng buồn nôn vây lại làm cho cậu phát run.

Khi đó cậu căn bản là không có cách nào phản kháng, chỉ có thể lớn tiếng nói " Tôi kết hôn rồi, tôi kết hôn rồi."

Loại cảm giác kia làm cho cậu choáng váng đầu óc, chân run không đứng vững, cả người không còn sức. Còn có cảm giác như có đồ vật chảy ra thật đáng sợ, cả người khẽ run lên. Chu Tố phát hiện không đúng xoay người lại nhìn cậu.

" Sao cậu không đi a?"

Kiều Tẫn đưa điện thoại cho Chu Tố xem.

Chu Tố không mù mịt nhận lấy, " Ta thao a, cái loại nào tàn này ăn phải giỏ mây* hay sao a, cứ vậy mà phủi mông sạch sẽ? Cậu từ chối nhiều lần thế này còn dám nói không biết là cậu không thích. Đây là tai bị nhét đầy lông lừa hay sao**?"

*Gốc là , mình không hiểu câu này TT chắc là ăn giỏ mây xong mất trí nhớ?

** Lỗ tai nhét đầy lông lừa ( ): Chả nghe thấy gì, điếc.

"... Nhưng mà, tại sao hắn lại nói vậy?"

Chu Tố cũng xem không hiểu tâm lý Khương Phi, liền đổ lỗi cho mình cùng những kẻ ngu ngốc không ở cùng một chiều không gian.

" Thật ra Kiều Tẫn, cậu tìm Lục Hàm Châu hỗ trợ không tốt sao? Hắn cưới cậu vốn là phải bảo vệ cậu. Hơn nữa Khương Phi quấy rầy cậu, cũng là đang quấy rầy người của hắn, dựa vào cái gì mà sẽ không bảo vệ cậu."

Chu Tố đối với Lục Hàm Châu ấn tượng cũng không tệ lắm. Hơn nữa, trải qua chuyện quyên tiền lần trước cũng cảm nhận được người này không hẳn là không thích Kiều Tẫn. Làm gì có ai bởi vì khí trời hơi lạnh một chút liền quyên cho lão bà mình " không muốn quan tâm " tận 20 vạn.*

Nhiều tiền nên ngứa tay?

" Chúng tớ không làm lễ cưới, hơn nữa hắn đã nói, chụp ảnh cưới chỉ để ứng phó Lục lão. Thời điểm chụp hắn cũng không để cho người khác vào, hắn nhất định không muốn người khác biết chuyện kết hôn này."

Kiều Tẫn cất điện thoại, thấp giọng nói: " Tớ không muốn làm cho hắn khó xử."

Chu Tố: " Nhỡ hắn không thấy khó xử thì sao?"

Kiều Tẫn sững sờ, nhưng mà không chờ đợi cậu nghĩ kĩ cậu nói này của Chu Tố đã có người bỗng nhiên chen vào. Thanh âm ôn nhu, mềm mại, khiến người ta cảm thấy như gió xuân đã về.

" Xin hỏi cậu là Kiều Tẫn sao?"

Kiều Tẫn quay đầu lại nhìn, chỗ rẽ kia có một nam sinh nhã nhặn, có đeo một gọng kính nhỏ nhắn ôn hòa đang mỉm cười nhìn về phía cậu, là Hoắc Thái.

" Chào cậu."

Hoắc Thái đi tới, lễ phép nói: " Thật xin lỗi, mạo muội đến tìm cậu. Là như vậy, ngày hôm đó tôi không cẩn thận va phải cậu, sau đó lại phát hiện không thấy thẻ đánh dấu trang. Đầu tiên chỉ tưởng mình để quên ở đâu đó nhưng mãi vẫn không tìm được, liền nghĩ tới đến đây hỏi cậu, có thấy một thẻ đánh dấu trang hình lá phong màu bạc không?"

Kiều Tẫn ngày đó vội vã chạy đi, không có chú ý nên lắc đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!