Chương 25: Tự tay nâng mặt trăng

Lục Hàm Châu nghiêng đầu nhìn Kiều Tẫn, " Nói."

Kiều Tẫn lập tức cúi đầu, nhỏ giọng xin lỗi: " Xin lỗi, lần sau tôi sẽ không tùy hứng nữa."

" Làm sao bị thương?"

Kiều Tẫn hơi co vai lại, chột dạ nói:" Tôi... Tôi hôm nay luyện khiêu vũ không cẩn thận trặc chân, thật sự không đau một chút nào."

" Được, em coi tôi là ngốc à, trặc chân có đau hay không tôi còn không biết? Nói thật đi."

Kiều Tẫn vẫn là không chịu nói, nhìn thấy Ninh Lam đặt cơm tối lên bàn đột nhiên nhanh trí nói: " Anh đói.... Đói bụng không?"

" Không đói."

Kiều Tẫn mím môi, bấu lấy ngón tay, oán ức nhìn hắn.

" Đừng làm nũng, giả bộ đáng thương cũng vô dụng."

Kiều Tẫn nhìn sắc mặt hắn tái nhợt, trước ngực còn bọc vải băng dày đặc, còn có vết máu bị thấm ra. Không muốn khiến hắn quá quan tâm, nhưng lại thế nào cũng không chịu nói.

" Kiều Kiều, bây giờ em nói thật tôi sẽ không hung dữ với em. Nếu như chờ tôi tự tra ra được, em xác định mình có thể chịu đựng được sao?"

Kiều Tẫn cắn môi, " Thật sự là tôi không cẩn thận, không có... Không có nói dối."

" Thật?"

Kiều Tẫn mạnh mẽ gật đầu.

Lục Hàm Châu cảm giác được Kiều Tẫn có bản năng luôn gạt bỏ mâu thuẫn, hắn không hiểu rõ chứng tự kỷ nên không dám mạo hiểm tiến sâu. Thật vất vả mới khiến người ta có một chút không sợ mình, không nên để mấy câu hỏi này ép cậu về vị trí ban đầu.

Kiều Tẫn còn chưa học được ỷ lại vào hắn, thì mỗi một bước hắn đều phải đi hết sức cẩn thận.

" Ăn cơm đi, ăn xong để Ninh Lam đưa em về nhà."

" Anh tức giận sao?"

Kiều Tẫn ăn vài miếng lại không thấy ngon miệng, nhìn hắn nhắm mặt lại không ép hỏi mình nữa, lại càng thêm bất an, căng thẳng móc móc ngón tay: " Lần sau tôi sẽ không như vậy nữa, anh đừng giận có được hay không?"

Lục Hàm Châu mở mắt ra, " Kiều Kiều em biết tôi là gì của em không?"

Kiều Tẫn lắc đầu, lại gật đầu, không quá chắc chắn nói: " Chồng?"

" Còn gì nữa?"

Kiều Tẫn không biết nói như nào.

Lục Hàm Châu nói: " Em gả cho tôi, vậy thì bảo vệ em, chăm sóc em, nuông chiều em đều là trách nghiệm của tôi. Bất kể là em xảy ra chuyện gì cũng phải nói cho tôi, ỷ lại tôi là quyền lợi của em."

Kiều Tẫn không quá hiểu, trong ý thức của cậu, giữa Dương Cần và Phùng Ngọc Sinh chưa từng có bất kỳ tình cảm nào, chỉ có nhẫn nhục cùng chịu đựng.

" Không hiểu sao?" Lục Hàm Châu muốn ngồi dậy, có hơi động đến vết thương trên người, những vẫn gắng sức nửa ngồi lên. Kiều Tẫn vội vàng cầm cái gối kê dưới lưng cho hắn.

" Trước đây lúc em bị oan ức, đều là vượt qua như thế nào?"

Kiều Tẫn cúi đầu xuống nói: " Mẹ nói tôi phải ngoan một chút, tôi... Không quá thông minh nên có thể sẽ bị bắt nạt, chỉ cần không chơi cùng bọn họ là được rồi."

Lục Hàm Châu cau mày, khí áp cả người tựa như lập tức giảm xuống không độ. Không quá thông minh thì phải né tránh những người khác? Khó trách đến bây giờ cậu đều là một bộ nhẫn nhục chịu đựng, luôn luôn nơm nớp lo sợ.

" Lại đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!