Chương 24: Tự tay nâng mặt trăng

Chạng vạng, cát vàng óng, gió biển thổi vào mang theo mùi tanh mặn đặc trưng, nhà xưởng rách nát bò đầy dây leo, đâu đâu cũng có một luồng khí tức cũ nát.

Lục Hàm Châu đỗ xe ở rất xa, một mình xuống xe đi về phía nhà xưởng, đột nhiên bị một cái thùng dầu lớn lăn lại chặn đường đi.

Hắn nghiêng người vòng qua vũng nước đã kết thành băng, đi qua nhà xưởng chồng chất lốp xe cũ nát đến một cái kho hàng cũ.

Một lớp bụi dày đặc phủ kín kho hàng, tràn ngập mùi mốc ẩm, mục nát, cách đó không xa lại có một bình rượu cùng hộp thức ăn nhanh, chứng minh nơi này có người ở.

Hắn quét mắt nhìn qua. "

" Đi ra đi."

"

Một nam nhân từ sau cửa thùng hàng đi ra, quần áo tuy rằng rất bẩn nhưng vẫn có thể nhìn ra có giá trị không nhỏ. Gã nhảy xuống từ trên cao, cùng Lục Hàm Châu bốn mắt nhìn nhau.

Lục Hàm Châu đứng ở cửa, che khuất ánh sáng.

Gã quan sát cẩn thận một hồi, bỗng nhiên nở nụ cười, "

" Cậu thật sự dám đến một mình? Cậu không sợ tôi lừa cậu đến để giết cậu sao? Kẻ thù của cậu nhiều đến vậy mà."

"

Lục Hàm Châu nói: "

" Anh sẽ không."

" "

" Sao lại không."

" Gã tùy ý ngồi trên một cái bàn đá, không còn kiêu ngạo ngày xưa, cũng không thèm trưng lên cái dáng vẻ ta đây lúc trước.

Lục Hàm Châu nói: "

" Chỉ cần có chút đầu óc cũng biết nếu hiện tại giả bộ chứng minh sẽ làm tôi chết càng thảm hơn, không cần phải lừa tôi đến tận nơi này để giết. Huống hồ, giết người là phạm pháp."

" "

" Cậu thật ra rất lý trí, vậy tôi cũng không lòng vòng với cậu nữa, Tôn Khang Hoa chết khẳng định không phải tự sát, tôi cần phải biết ai là hung thủ."

"

Lục Hàm Châu nói: "

" Cái này anh phải hỏi lực lượng cảnh sát, tôi không biết phá án."

" "

" Tôi đây mặc kệ, cậu không giúp tôi điều tra ra ai là kẻ giết hắn, vậy người chết tiếp theo sẽ là tôi."

" Gã kia duỗi thẳng hai tay, đi một vòng tại chỗ, nói: "

" Tôi không có lựa chọn, cậu cũng không có."

" "

" Hoàng Mạnh, trợ thủ đắc lực của Tôn Khang Hoa, hai người năm đó ở nước ngoài một đen một trắng. Anh chỉ ở trong bóng tối không lộ diện, Tôn Khang Hoa càng lớn tuổi lại càng không dũng cảm, sinh ý đều là chính đáng không đáng kể, thậm chí còn ở trong bóng tối nhổ đi thế lực của anh. Vụ tai nạn của Lục Bình Ngôn năm đó, hẳn là anh làm đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!