Chương 23: Tự tay nâng mặt trăng

Lục Hàm Châu nhìn đôi mắt ngập nước, gắng gượng nhịn lại kích động muốn hôn nữa, cười ôn hòa nói: "

" Xin lỗi, tiên trảm hậu tấu, Kiều Kiều tức giận sao? Nếu như tức giận vậy lần sao sẽ không hôn nữa."

"

Kiều Tẫn theo bản năng duỗi đầu lưỡi liếm liếm môi, đầu lưỡi hồng nôn lướt qua chỗ hắn vừa chạm vào làm Lục Hàm Châu không biết tại sao lại thấy khô nóng. "

" Kiều Kiều nói cho tôi, em tức giận sao?"

"

Kiều Tẫn chỉ là hoảng loạn không hề tức giận, vì vậy thành thực lắc đầu. "

" Nếu Kiều Kiều không tức giận vậy tôi lần sau có thể hôn nữa sao?"

" Lục Hàm Châu cố ý đùa cậu, nhìn bộ dáng Kiều Tẫn hai má đỏ lên, đôi mắt mông lung, nỗ lực khắc chế lần thứ hai tiên trảm hậu tấu, đưa tay xoa môi cậu. "

" Anh sẽ đánh dấu tôi sao?"

"

Lục Hàm Châu ngẩn ra, không biết tại sao cậu lại kiên trì với cái từ đánh dấu như này, cố ý dọa: "

" Em hôn tôi một chút tôi sẽ không đánh dấu em, nếu không..."

"

Kiều Tẫn bị hắn dọa sợ, ngay lập tức kéo cổ áo Lục Hàm Châu lại nghiêng người cấp tốc hôn hắn một cái, "

" Được, được chưa?"

"

Lục Hàm Châu trong lòng mềm nhũn, sợ chính mình nếu cứ ở đây sớm muộn rồi cũng sẽ mất khống chế. Ảnh hưởng của tin tức tố chính hắn cũng không thể đảm bảo hoàn toàn rằng mình có thể kiểm soát, liền vội vã giúp cậu đắp chăn lên. "

" Được rồi, ngủ đi."

"

Kiều Tẫn làm ổ trong chăn, không đầu không đuôi nói: "

" Tôi đi với anh."

" "

" Hả? Đi với tôi cái gì?"

" "

" Lễ cưới giáo sư Phó."

"

Lục Hàm Châu cúi đầu nhìn cậu: "

" Vì sao?"

" "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!