Chương 21: Tự tay nâng mặt trăng

Lục Hàm Châu thấy cậu đối với tin tức tố bình thường lại thành xa lạ như vậy nhất thời có chút tức giận. Dương Cần cùng Phùng Ngọc Sinh không dạy cậu cái gì sao?

Kiều Tẫn đối với cảm xúc của người khác quá nhạy cảm, lập tức phát hiện hắn tức giận, co rúm lại không dám nói. Lục Hàm Châu buông tay ra, để cho cậu từ trên đùi mình xuống. "

" Không, không học sao?"

"

Lục Hàm Châu nói: "

" Lần sau lại học tiếp, thời kỳ động dục của em vừa qua, không vội."

" "

" Nhưng mà..."

" Kiều Tẫn muốn nói chuyện Khương Phi, nhưng làm sao cũng không nói ra được, mím mím môi nuốt xuống, hắn đã nói, không được để cho người khác đụng vào.

Lục Hàm Châu gọi điện thoại nội bộ kêu thư ký mang đến một cốc trà sữa.

Kiều Tẫn đứng bên cạnh bàn hô hấp hỗn loạn, tầm mắt cũng không yên ổn, há miệng định nói muốn đi lại ở trong lòng cân nhắc nên nói thế nào để hắn không tức giận. Nói muốn về trường hay là về nhà?

Lục Hàm Châu cũng muốn thử xem cậu, nhìn cậu không chịu nổi như thế cũng không tiếp tục, huống hồ bây giờ còn đang ở công ty, không tiện. "

" Cốc cốc."

" Thư ký gõ cửa tiến vào, đặt một cốc trà sữa trên bàn rồi lại đi ra ngoài. "

" Uống đi."

" Lục Hàm Châu khẽ đẩy cốc trà sữa về phía cậu, sau đó cầm bút tiếp tục bận rộn làm việc. Kiều Tẫn ngoan ngoãn cầm cốc lên uống, ngay ngụm đầu tiên liền bị nóng một chút, nhỏ giọng hấp khí.

Lục Hàm Châu khẽ cười một tiếng, không ngẩng đầu nói, "

" Uống xong tôi để Ninh Lam đưa em về, lần sau có việc đừng liều lĩnh như thế, dám mặc thế này đến tận đây, không sợ đông hỏng hay sao."

"

Kiều Tẫn uống hai ngụm bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, cẩn thận từng li từng tí đẩy cốc về, để cạnh mu bàn tay của hắn. Lục Hàm Châu sững sờ, ngẩng đầu lên: "

" Làm sao vậy?"

"

Kiều Tẫn hơi nhấp môi, tận lực đè nén nội tâm hoảng loạn, nhỏ giọng nói: "

" Ninh Lam tỷ tỷ nói anh mấy ngày nay chưa nghỉ ngơi, uống cà phê không tốt... Cái này cho anh."

"

Lục Hàm Châu trong lòng mềm nhũn, mỉm cười lắc đầu muốn đưa tay đi xoa xoa đầu cậu, kết quả ngay tại lúc duỗi ra liền lập tức thu lại, "

" Đừng nghe Ninh Lam nói bậy, tôi không sao, em uống đi."

"

Kiều Tẫn thấy hắn từ chối, có chút ủ rũ lấy cốc về, bỗng nhiên lại nhớ đến ngày đó nếu nói rõ cho hắn thì đã không cần sợ hãi hắn. Nhìn bút trên tay Lục Hàm Châu nửa ngày mới nói: "

" Tôi.... Quà của tôi không tốt, tôi..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!