Lục "
"tổng tài bá đạo"
" Hàm Châu xưng hô tôi
-em lên sàn.
Trong đầu nháy mắt hiện lên hình ảnh tối qua Kiều Tẫn cẩn thận từng li từng tí xuống lầu, còn có bộ dáng không chịu nói khi bị hắn ép hỏi. Đến cuối cùng là bị hắn bức đến khóc nức nở, cả người đều là hương sữa.
Hình ảnh từng cái từng cái một thay phiên nhau hiện lên, mỗi cái như là một nhát dao xẹt qua đầu quả tim hắn.
Kiều Tẫn lá gan nhỏ như vậy, dám tiến vào thư phòng hắn giấu đồ phỏng chừng đã là cực hạn, làm sao có thể trước mặt hắn thừa nhận, còn văn kiện kia đại khái là tâm tư hiếu kỳ của một đứa nhỏ.
Lục Hàm Châu siết chặt tay, nhân nhịn đau xót ở tim, trầm thấp thở ra một hơi.
Cậu bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua quà tặng hắn, Phùng Ngọc Sinh không hề thương cậu đương nhiên cũng sẽ không cho quá nhiều tiền tiêu vặt. Mua được cái bút này nói không chừng là tiêu hết số tiền tích trữ của cậu.
Cậu khóc lóc không để cho hắn chạm vào, nhìn thấy hắn bước tới còn phát run đến không đứng vững, Lục Hàm Châu nhắm mắt lại.
Hắn cả đời này đều sống trong lừa dối, ngoài trừ sóng gió quỷ quyệt thì cũng chỉ còn âm mưu toan tính. Một lời nói dối, một tấm hình còn có bộ dáng cậu vào trong thư phòng hắn lật văn kiện, hắn phút chốc liền nhớ tới Mục Sương Lam năm đó.
Trong nháy mắt, Lục Hàm Châu cảm thấy bản thân mình từ lúc bắt đầu như thể đã bị cái gì bổ ra một đường, một con sông lớn vắt ngang qua đó mãnh liệt chảy xiết.
Cậu và hắn tuyệt nhiên là bất đồng, thương trường như chiến trường, tình trạng bức người đến chết cũng không phải hiếm thấy. Cố tình, Kiều Tẫn lại đơn thuần, tốt đẹp đầy thiện ý đến như vậy làm cho hắn cảm giác chính hắn không dám động vào.
Hắn cũng chưa từng trực tiếp được nhận thiện ý như vậy, đột nhiên cảm thấy mình bước vào một thế giới tràn ngập màu sắc nơi mà hắn chưa từng biết đến. Thế giới ấy gội rửa một thân xám trắng của hắn, tô điểm cho hắn, những màu sắc hắn chưa từng cảm nhận được.
Lý Chấn đương nhiên cũng nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi, áy náy cúi đầu nói: "
" Xin lỗi Lục tổng, là tôi thất trách, sáng sớm hôm qua trước khi ra khỏi cửa Chúc tổng có giả trang thành nhân viên chuyển phát nhanh đến đưa quà sinh nhật cho ngài. Tôi nên nghĩ đến là Kiều Tẫn đi cửa hàng mua quà cho ngài, xin lỗi."
"
Lục Hàm Châu mở mắt ra, nói: "
" Thấy thất trách thì từ chức đi."
"
Lý Chấn chần chờ một lúc, cúi đầu nói: "
" Vâng."
"
Lúc này tấm mành được vén lên, Thẩm Tuyển Ý tháo bao tay và khẩu trang đi ra, không đợi Lục Hàm Châu mở miệng liền mở đầu một câu: "
" Cậu ấy dị ứng với thuốc ức chế, cậu không biết?"
"
Lục Hàm Châu ngẩn ra, cái gì?
Thẩm Tuyển Ý tức giận không có chỗ phát tiết, bất chấp tất cả trước tiên mắng hắn một trận rồi nói sau, "
" Thân thể cậu ấy vốn đã không tính là tốt, thuốc ức chế đối với cậu ấy mà nói sẽ gây ra phản ứng rất mạnh. May là loại thuốc hôm qua cậu tiêm cho cậu ấy hiệu lực không tính quá mạnh, nếu không thì hôm nay cậu đến đón là xác của cậu ấy."
" "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!