Ninh Lam đi rồi, Lục Hàm Châu liền đi xuống lầu đun nóng một ly sữa bò. Thời điểm trở về phòng Kiều Tẫn vẫn còn chưa ngủ, vừa nghe thấy tiếng bước chân liền giả bộ ngủ.
Lục Hàm Châu nhìn thấy lông mi cậu khẽ run rẩy, bất đắc dĩ nói: "
" Được rồi đừng giả bộ, dậy uống một chút sữa rồi ngủ tiếp."
"
Kiều Tẫn lập tức mở mắt ra, co lại trong chăn, "
" Tôi không uống."
"
Lục Hàm Châu khổ sở thở một hơi vừa định trầm mặt xuống lại nhìn thấy cậu vẻ mặt muốn khóc không thể làm gì khác hơn là thấp giọng nói: "
" Tôi không động vào cậu, cũng sẽ không đánh dấu cậu, uống xong liền để cậu ngủ."
"
Kiều Tẫn run một chút, thanh âm còn mang theo nức nở cùng hắn xác nhận: "
" Thật... Thật sự?"
"
Lục Hàm Châu "
" ừ"
" một tiếng, đưa ly sữa bò cho cậu, "
" Tôi chờ cậu ngủ sẽ đi ngay nếu như cậu không muốn tôi ở chỗ này thì nhanh chóng uống xong rồi đi ngủ đi."
"
Kiều Tẫn vừa nghe thấy hắn nói sẽ đi liền vội vã nâng ly uống hết sữa, để lại ly trên tay hắn kéo chăn nằm xuống không dám nhìn cái gì trên người hắn.
Lục Hàm Châu cầm ly không trong tay, trong lòng thở dài, thôi. "
" Công ty có chút việc, đêm nay tôi sẽ không trở về, an tâm ngủ đi."
"
Kiều Tẫn mở mắt ra, giật giật đôi môi một cái lại nhắm mắt lại. Phỏng chừng là do tối nay khóc một trận lại thêm mệt mỏi của kỳ động dục nên không bao lâu liền ngủ mất.
Lông mi đen kịt rũ xuống, hô hấp rất không yên ổn, hai tay cũng không có cảm giác an toàn mà ôm lại trước ngực.
Lục Hàm Châu nâng cao nhiệt độ trong phòng lại đắp kín chăn cho cậu, ngồi trước giường đợi một lúc muốn đưa tay xoa xoa mặt cậu.
Một đứa nhỏ như thế, đánh không được mắng không xong, nhẹ không chịu nổi mạnh lại càng không đến, giọng nói lớn một chút, mặt trầm xuống một chút cũng bị dọa sợ đến khóc. Lại còn không hề dễ dụ.
Nếu như cậu thật sự là quân cờ Lục Bình Ngôn hoặc Phùng Ngọc Sinh sắp xếp tới, vậy thì bước cờ này thực sự vừa mạo hiểm lại vừa tinh xảo.
Lục Hàm Châu nhìn mặt cậu yên lặng ngủ, khí vị tin tức tố trong phòng đã nhạt đến gần như không ngửi thấy. Chỉ còn hương thơm thoang thoảng vị trà sữa ngọt ngào mềm mại lan tỏa trong phòng ấm áp.
Lục Hàm Châu cánh tay muốn xoa xoa mặt cậu lại dừng lại giữa không trung, rốt cục cũng khắc chế được mà thu lại.
Hắn đặt ly lên bàn, đứng dậy xoay người ra khỏi phòng, lấy áo khoác mặc vào, đem toàn bộ đèn trên hành lang cùng dưới lầu mở lên, trước khi đi ra cửa còn liếc nhìn trên lầu một lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!