Lục Hàm Châu tay run lên bần bật, bị luồng tin tức tố này kích thích khuấy động trong lòng, tim cũng phút chốc đập nhanh hơn, tinh lực từng cơn thay nhau trào lên.
Kiều Tẫn hô hấp đuối dần, hai tay nắm lại thành quyền tinh tế run rẩy, đôi môi chặt chẽ mím lại, cả phòng đều là nồng nặc tin tức tố vị sữa ngọt ngào, thơm ngậy.
Đứa nhỏ này, là trực tiếp bị dọa sao?
Lục Hàm Châu định lực luôn luôn mạnh, nhưng giữa hai người có độ khớp tin tức tố lên đến 99% thì hô hấp vẫn là có hơi loạn một chút. Mạnh mẽ chống đỡ một chút tỉnh táo, đưa tay muốn đi nắm lấy tuyến thể của cậu kiểm tra xem có phải bị mình dọa cho nên thời kỳ động dục đến sớm hay không.
Ngón tay vừa mới đụng trên gáy, Kiều Tẫn liền co rúm lại, ngay sau đó là một luồng tin tức tố vị sữa càng ngày càng nồng.
Tuyến thể nóng bỏng hoàn toàn đến thời cơ chín muồi, vỏ ngoài bóng loáng như trái anh đào, dường như chỉ cần nhẹ nhàng đâm một cái liền tràn ra một dòng nước tươi mới. Tin tức tố kia cuồn cuộn, bùng nổ, không ngừng xông vào mũi, lôi kéo lý trí Lục Hàm Châu.
Hắn chưa từng thấy người nào có thể phát tình mãnh liệt đến thế. "
" Kiều Tẫn."
"
Kiều Tẫn vẫn còn đang rơi nước mắt, lã chã lã chã không ngừng rơi trên mu bàn tay hắn. Lục Hàm Châu bị mùi tin tức tố cùng nước mắt làm trong lòng cuồn cuộn không ngừng, cắn chặt đầu lưỡi tận lực đảm bảo một tia lý trí cuối cùng. "
" Không được khóc."
" Lục Hàm Châu nắm chặt vai Kiều Tẫn, cưỡng ép cậu nhìn mình, tận lực bình tĩnh nói: "
" Không chế tin tức tố một chút."
"
Kiều Tẫn oa oa khóc dùng sức lắc đầu, vành mắt đỏ chót, nước mắt như những hạt châu một lần lại một lần rơi xuống. Tiếng khóc nức nở tinh tế tràn từ cổ họng truyền đến bên tai hắn làm hắn không lý do mà hơi nóng nảy.
Đứa nhỏ này ở trong thư phòng của hắn lật văn kiện, hắn còn chưa có chân chính dạy bảo đã khóc thành như vậy, thật giống như cực kỳ oan ức.
Lục Hàm Châu tận lực bình tĩnh, khống chế mình không để bị tin tức tố của cậu hấp dẫn. Một khi hắn bị câu dẫn liền không thể khống chế lại được nữa, sẽ theo bản năng nguyên thủy mà hành động.
Cổ họng Kiều Tẫn không tốt, vừa khóc một chút đã khàn đặc. Lục Hàm Châu đã dạy bảo rất nhiều người phát khóc nhưng vẫn là lần đầu tiên có người hắn chưa kịp dạy gì đã ngồi trong lồng ngực hắn nghẹn ngào khóc thút thít, không khống chế nổi tin tức tố.
Lục Hàm Châu thở dài một hơi, đến cùng vẫn là thả lỏng âm thanh đến mềm nhũn đưa tay lau nước mắt cho cậu, thấp giọng nói: "
" Kiều Kiều, không cho khóc."
"
Kiều Tẫn vẫn đang sợ hãi, dưới áp lực của hai luồng tin tức tố hoàn toàn không nghe thấy Lục Hàm Châu thấp giọng dỗ dành, liều mạng rơi nước mắt.
Lục Hàm Châu ôm cậu, phát hiện chóp mũi cùng trán bắt đầu đổ mồ hôi, nhiệt độ cũng bắt đầu tăng cao, mũi hô hấp không đủ liền miệng cũng mở ra.
Tình huống không ổn.
Đứa nhỏ này chưa học khống chế tin tức tố, nếu tiếp tục như vậy sớm muộn gì cũng hỏng mất. Lục Hàm Châu cúi đầu nhìn lông mi ướt nhẹp run rẩy, da dẻ bởi vì nhiệt độ đột ngột tăng cao mà đỏ bừng, vô cùng đáng thương.
Không để ý tới nhiều như vậy, mặc dù đứa nhỏ này nói dối để đi gặp Lục Bình Ngôn, rồi ở thư phòng hắn lật văn kiện, hắn cũng không nhẫn tâm đến nỗi thấy chết mà không cứu, đưa tay ra nắm lấy tuyến thể nóng bỏng.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng ma sát, một giây sau Kiều Tẫn như đột nhiên phát giác cái gì liều mạng giằng co: "
" Không muốn, không muốn ký hiệu!"
"
Lục Hàm Châu nhất thời không kịp cản liền để cậu giãy giụa thoát ra, lão đảo chạy đi, Kiều Tẫn khẽ lẩm bẩm: "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!