Trong lúc Lục Hàm Châu đang đàm phán, điện thoại bỗng nhiên vang lên, hắn cúi đầu liếc mắt nhìn người gửi tin.
Ninh Lam: Thái thái cùng bạn học ăn cơm, tôi có cần chờ ở ngoài không?
Lục Hàm Châu ngón tay hơi dừng lại, vài giây sau mới hồi âm: "
" Không cần."
" "
" Lục tổng, chưa từng thấy cậu ở trên bàn đàm phán chơi điện thoại a, là chuyện gì quan trong? Hay là đang nói chuyện yêu đương."
"
Chu tổng là một vị trưởng lão rất dí dỏm, mặc một thân trường sam, so với một thương nhân thì càng giống một vị học giả hơn. "
" Chu lão nói đùa, người dưới trướng vụng về một chút việc cũng đều phải nhọc lòng, không thể so với ngài, mỗi người ở đây đều là tinh anh."
" "
" Ninh Lam quá tài giỏi, cũng chỉ có cậu nói con bé vụng về, xem ra cậu hẳn là có người trong lòng đi."
"
Lục Hàm Châu khẽ cười, không phủ nhận cũng không thừa nhận, cất điện thoại vào túi. "
" Chu tổng."
" Hắn đưa tay đẩy đồ vật về phía trước một chút: "
" Đây là thành ý của tôi hôm nay tới đây mang cho ngài, mời ngài xem qua."
"
Chu tổng chỉ đảo mắt liếc qua một cái, không đưa tay đi xem, chỉ nói: "
" Tôi đối với thành ý của cậu không có hứng thú với thành ý của cậu. Nếu như tôi đã nguyện ý bán cho cậu, nguyên nhân chỉ có một, là tôi coi trọng con người cậu."
"
Lục Hàm Châu nắm lấy cốc nước, cười nói: "
" Theo tôi được biết, cha tôi cũng từng biểu đạt ý đồ với ngài, ngài không bán giờ lại coi trong con trai ông ấy."
"
Chu tổng nhăn mày, nở nụ cười: "
" Đúng, cha cậu xác thực là đã biểu đạt ý đồ với tôi, nhưng tôi lại đều coi như chưa thấy hắn, cậu biết tại sao không?"
"
Lục Hàm Châu duỗi tay: "
" Mong được nghe tường tận."
"
Chu tổng cười ha ha, "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!