Chương 15: Chỉ có người là thanh sơn

Lục Hàm Châu khẽ nhắm mắt, nỗ lực quên đi cánh tay trắng nõn trước mặt, còn có tin tức tố vị sữa thơm ngọt của người kia. Nghiêng đầu tránh đi đứa nhỏ không trải qua sự đời này. "

" Cậu tự ăn đi, tôi không ăn."

"

Kiều Tẫn tay dừng lại giữa không trung, ngơ ngác nghĩ lại vừa nãy thời điểm hỏi đút cho nam nhân khác ăn là thể hiện cái gì hắn vẫn còn nở nụ cười. Tâm tình xem như là đang tốt, tại sao đột nhiên lại mất hứng.

Cậu mím mím môi, ngoan ngoãn cất dâu tây lại chỉ chừa ba quả cầm trên tay, lui về một cái ghế từng miếng từng miếng nhỏ ăn.

Lục Hàm Châu dư quang liếc nhìn cậu, mình nói ba cái, đứa nhỏ này quả nhiên cũng không dám ăn nhiều.

Mới vừa lấy nhiều hơn một cái, bây giờ lại trả lại chỗ cũ.

Cậu ngồi trên ghế cẩn thận từng li từng tí cắn từng miếng một, thỉnh thoảng lại liếc trộm một cái, lại sợ bị phát hiện mà lập tức cúi đầu làm bộ nghiêm túc ăn.

Hoàn toàn không che giấu nổi cái gì, thật ngốc.

Lục Hàm Châu thở dài, hắn thật sự là uống nhiều rồi nên mới đối với một đứa nhỏ đơn thuần như tờ giấy trắng có suy nghĩ như vậy.

Tự chủ từ trước đến giờ hắn vẫn lấy làm kiêu ngạo hiện tại toàn bộ đều vứt ra sau gáy. Nếu như vừa nãy Kiều Tẫn tới gần hơn một chút, không chừng lý trí của hắn sẽ lập tức sụp đổ hoàn toàn.

Không động vào cậu, không đánh dấu cậu, cho cậu quyền lợi ly hôn, là cam kết trước khi kết hôn của hắn.

Nếu như không kiên trì được kích động muốn ký hiệu cậu, vậy Kiều Tẫn đời này cũng chỉ có thể nằm trong lồng ngực hắn. Trừ khi liều chết để một nam nhân khác che đậy lại ký hiệu của hắn.

Đối với Alpha mà nói thì có thể đánh dấu vô số người, nhưng Omega chỉ có thể bị một Alpha đánh dấu. Còn nếu như muốn cưỡng ép để một Alpha khác đánh dấu trùm lên, nhẹ thì thành tổn thương không thể cứu vãn, nặng thì mất mạng.

Độ khớp giữa bọn họ là 99%, nếu như dùng cách bao trùm này, cửu tử nhất sinh*.

*Cửu tử nhất sinh ( ): Chín phần chết một phần sống.

Đứa nhỏ mềm mại như Kiều Tẫn, nếu thật sự là bị đánh dấu, lại bị cưỡng ép đánh dấu phủ lên, sợ là không xuống nổi giường.

Lục Hàm Châu cách đó không xa liếc nhìn đứa nhỏ còn quanh quẩn một chút tin tức tố vị sữa, ở trong lòng nghĩ hôm nào rảnh sẽ dạy cậu khống chế tin tức tố. Nếu không cứ tiếp tục như vậy, hắn sớm muộn gì cũng luân hãm vào hấp dẫn của tin tức tố. "

" Kiều Kiều."

" "

" A?"

" "

" Tháng sau có nhiều tiết không?"

"

Hiện tại đã bắt đầu vào mùa đông, từ giờ đến nghỉ đầu còn khoảng hai tháng, bất quá khoa khiêu vũ lại nghỉ sớm hơn một chút.

Lục Hàm Châu suy nghĩ một chút, liền bổ sung một câu: "

" Khoảng giữa tuần."

" "

" Có chuyện gì sao?"

" "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!