"
" Xin lỗi, tôi làm bẩn nhà bếp, tôi sẽ lập tức dọn ngay."
" Kiều Tẫn nhẹ nhàng gật đầu, nửa ngày lại ủ rũ nhỏ giọng nói, "
" Tôi lập tức sẽ trở lại ngủ."
"
Lục Hàm Châu nhìn hai tay cậu vẫn luôn giấu ở sau lưng, buồng tim thoáng cái hơi chua chua, hơi nhíu mày hỏi: "
" Tay bị thương?"
" "
" Không không có."
" Kiều Tẫn vội vã đưa tay ra cho hắn xem, "
" Không bị thương."
"
Lục Hàm Châu kiểm tra đầu ngón tay, lại đem năm ngón tay tinh tế, trắng nõn kia bọc lại trong lòng bàn tay, thấp giọng hù dọa: "
" Không được để cho tay bị thương, nếu bị thương sẽ đánh cậu, nghe chưa?"
"
Kiều Tẫn lập tức gật đầu. "
" Đi rửa mặt đi, chờ một lúc rồi tới ăn canh."
"
Lục Hàm Châu sắn tay áo sơ mi, đeo bao tay bắt cá từ trong thùng ra, lại gọn gàng gọt vẩy, cắt đầu, rửa sạch sẽ mời cho vào trong nồi luộc, bỏ gừng hành vừa nãy cậu cắt thêm vào.
Kiều Tẫn sững sờ tại chỗ, hắn làm sao... Lưu loát một lúc liền đã chuẩn bị xong rồi, cá cũng không có giãy dụa nhiều.
Lục Hàm Châu cởi bao tay đặt trên thớt, quay đầu nhìn Kiều Tẫn còn chưa đi, "
" Chân còn đau?"
" "
" Không đau chỗ nào hết, tôi lập tức đi rửa tay."
"
Kiều Tẫn vội vàng xoay người chạy vào phòng vệ sinh, thấy vạt áo có một vệt nước liền đi lên thay một bộ quần áo mới xuống. Đến cửa phòng bếp bỗng nhiễn dừng lại.
Lục Hàm Châu hai ống tay áo sắn lên, lộ ra một đoạn cánh tay tinh tế, mạnh mẽ, từ đầu ngón tay đến cổ tay chỗ nào cũng như ẩn chứa một sức mạnh vô hạn.
Nhất thời, Kiều Tẫn cảm thấy Lục Hàm Châu không gì là không làm được. Có lẽ ngay cả trời sập xuống thì tùy tiện chống một cái tay cũng có thể đứng vững. So với bản thân mình cái gì cũng không làm nổi, thật đúng là người của hai thế giới.
Thời điểm Phùng Triều Ân và Phùng Ngọc Sinh uống say đều là như một bãi bùn nhão, hết nói mê sảng lại đến nóng nảy chửi bới. Nhưng Lục Hàm Châu uống say lại còn có thể tự mình làm canh giải rượu.
Hắn thật sự, thật sự rất lợi hại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!