Kiều Tẫn nữa hiểu nửa không hiểu, nhưng cậu có thói quen nghe lời nên cũng chỉ ngoan ngoãn gật đầu một cái. "
" Ừ, rất..."
" Lục Hàm Châu thanh âm dừng lại, tay cũng theo đó là thu về, trong lòng tự giễu cười một tiếng, hắn đang làm gì thế này.
Kiều Tẫn cảm giác được ánh mắt hắn bỗng chốc lạnh xuống mấy độ, cho là mình chọc giận hắn, cẩn thận hỏi hắn:"
" Anh không cao hứng sao?"
"
Lục Hàm Châu ngẩng đầu nhìn cậu, hai con mắt hơi trầm xuống rơi trên mặt cậu. Kiều Tẫn bị nhìn chằm chằm khiến căng thẳng không thôi, hai tay đan vào nhau, hai cánh môi khẽ đóng mở, mãi mới phát ra được âm thanh, ngay cả tin tức tố cũng run rẩy mà phóng ra ngoài, "
" Tôi không cần thưởng nữa, anh đừng nóng giận, được không?"
"
Lục Hàm Châu khẽ thở dài, ở trong lòng nói, ngốc nghếch.
Đoán chừng là khờ thật.
Đứa nhỏ này ngay cả tin tức tố là gì cũng đều biết nửa vời, lại còn không biết khống chế, vừa căng thẳng liền phóng loạn. Người khác nói cái gì sẽ tin cái đó, bảo làm cái gì cũng làm cái đó, nói không cho khóc liền kìm nén không dám khóc.
Cậu dường như cũng không có năng lực tự mình phán đoán, ngoan ngoãn như một đứa nhỏ không hiểu chuyện đời. Đến cả lòng người hiểm ác cũng không biết, bị sắp xếp gả cho hắn cũng ngoan ngoãn đồng ý gả, nghe Trình Quân nói thời điểm ký tên còn khóc.
Thời điểm muốn thưởng cho cậu, cậu cái gì cũng chưa nghỉ đến muốn nhận cái gì, căn bản là không biết phản kháng.
Lục Hàm Châu hơi uể oải, tay chống vào trán khẽ thở dài, hắn coi như là súc sinh đến mấy cũng không thể xuống tay với đứa nhỏ này.
*( Như yêu cầu của readers nhà tui thì nên có cái phần chuyển phân cảnh, tui thêm vào đây mà bản gốc không có mong tác giả Hoang Xuyên Đại thông cảm!) "
" Anh biết rõ người tôi không muốn thấy nhất chính là hắn."
"
Lục Bình Ngôn không quay đầu lại, nghe vậy nở nụ cười, xoay xe lăn, nhìn Mục Sương Lam đứng trên cầu thang, châm biếm nói: "
" Làm sao? Vẫn cảm thấy mắc nợ hắn?"
"
Mục Sương Lam trong mặt chợt lóe lên một tia lúng túng, ngón tay phút chốc siết chặt, hàm răng nghiến đến vang vọng, hai tầm mắt chạm vào nhau như thể sẽ phá nát một tảng băng.
Mục Sương Lam không lên tiếng, Lục Bình Ngôn lại có thể cảm nhận được mỗi một tia căm phẫn trong đôi mắt kia.
Lục Bình Ngôn ngồi trên xe lăn, ngửa đầu nhìn Mục Sương Lam trên cầu thang, "
" Cậu năm đó phản bội hắn, tâm lý chắc hẳn cũng là chảy máu đi, có phải cảm thấy lúc đấy tôi chết đi thì tốt hơn không."
"
Đèn treo tường phát ra ánh sáng có chút chói mắt, Mục Sương Lam nếm được mùi máu tanh trong miệng, khẽ nói: "
" Cần gì phải biết rõ rồi còn hỏi như vậy."
" "
" Biết rõ rồi còn hỏi? Tôi biết cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!